Monday, October 12, 2009

TÔI MÙ? -Tự truyện của cô gái mù "có phép lạ"


Bản in mới có thêm phần bài tập  và nhiều hình ảnh..

(PKD) Thêm một câu chuyện có thật nữa về cô gái Việt có đôi mắt thứ 3, trước kia mình đã có nghe nói nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm có thể đọc báo dù cho bịt 2 mắt. Nay cô Nguyễn Thanh Tú nhờ luyện tập một phương pháp dưỡng sinh đặt biệt đã nhìn lại được dù đôi mắt cô ko còn nữa do bệnh Glo-côm bẩm sinh, ngoài ra cô còn có khả năng khám chữa những bệnh nan y, dù người bệnh ở xa. Cô nhìn rõ nội tạng người bệnh, có thể chỉ ra khuyết tật ở cấp phân tử (mã di truyền). Thật là kỳ diệu thay...

Cuốn tự truyện Tôi mù? kể lại một cách trung thực những gì đã diễn ra trong quá trình tập luyện để nhận biết được đồ vật mà không cần dùng đến đôi mắt của Tú và những người trong Hội người mù. Người đọc sẽ thấy những tên tuổi khá quen thuộc như họa sĩ Phan Cẩm Thượng, GS Vi Huyền Đắc, GS Phan Nhật Nam, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải trong cuốn tự truyện này.

Người thầy trực tiếp hướng dẩn tập luyện cho Tú là nhà văn Nguyên Bình. Số phận may mắn đã cho Tú gặp được nhà văn Nguyên Bình, người đang hướng dẫn cho những người mù và những người bệnh một phương pháp dưỡng sinh chưa từng biết đến ở Việt Nam có tên gọi là: Tĩnh công ý thức.

Cũng cần nói thêm rằng, chuyện nhà văn Nguyên Bình đến với Tĩnh công ý thức là do sự run rủi kỳ lạ khi năm 1994, vợ ông bị bệnh thiểu năng tuần hoàn não, rối loạn tiền đình rất nặng, hàng tháng trời không rời khỏi giường, cả năm không ra khỏi nhà. Bệnh này không có thuốc đặc trị. Lúc đó, nhiều người khuyên nhà văn đến học môn này để về dạy cho vợ may ra khỏi bệnh. Không tin lắm nhưng ông đã lên Côn Sơn để học.

Tĩnh công ý thức có 3 nội dung: thực pháp, linh pháp hư pháp, ông chỉ xin học thực pháp. Học được 5 hôm, điều kỳ lạ đã xảy ra, đang đêm, thức dậy ông đột nhiên nhìn thấy mọi thứ xung quanh sáng bừng lên, tất cả các đồ đạc hiện ra cực rõ như ban ngày. Ông mở choàng mắt ra thì thấy xung quanh trời vẫn tối đen như mực. Nhắm mắt lại thấy không gian bừng sáng. Ông hoang mang cực độ, tim đập mạnh. Thử đi thử lại hàng chục lần vẫn như vậy. Lúc đó ông lờ mờ hiểu ra rằng mình đang nhìn bằng con mắt thứ ba mà nhà Phật vẫn gọi là Huệ nhãn.

Kể từ buổi sáng tinh mơ kỳ lạ đó, nhà văn Nguyên Bình hiểu rằng ông đã gắn bó với Tĩnh công ý thức với một niềm tin vô điều kiện. Ông chăm chỉ luyện tập. Ông phát hiện ra mình có những khả năng kỳ lạ như nhắm mắt mà vẫn xem được tivi, bạn bè ông bịt mắt lại viết các chữ đưa ông đọc vanh vách. Sau này khi đã hướng dẫn cho vợ tập Tĩnh công ý thức và chữa lành bệnh cho vợ, ông đã tìm đến Hội Người mù Việt Nam, gặp Phó Chủ tịch Hội Trần Công Nhuận đề nghị một số người mù tình nguyện luyện tập.

Ngày 28/10/1995, Hội Người mù tham gia buổi tập đầu tiên trong đó có cụ Trần Công Nhuận và Nguyễn Thanh Tú. Và cũng từ đó, thầy trò gặp nhau trong định-mệnh. Cả nhà văn Nguyên Bình cũng không ngờ Tú lĩnh hội nhanh và mau chóng trở thành một nhân vật "còn-hơn-cả-sự-khủng-khiếp" của Tĩnh công ý thức, cứ như thế, thiên bẩm Tú đã có sẵn những khả năng ấy chỉ chờ ngày khai mở. Sau những thành công ban đầu, hai thầy trò mở lớp hướng dẫn cho đa số những thương binh hỏng mắt ở phố Nguyễn Thái Học và thu lại những thành công hết sức khả quan.

Với Tú, "Tôi mù?" là một thông điệp vô cùng quan trọng cô gửi tới tất cả những người mù có số phận bất hạnh: Nếu dám ước mơ và dũng cảm, kiên trì biến ước mơ đó thành sự thật thì điều không thể cũng trở thành có thể.

- Đọc online cuốn sách tại đây

-PKD tổng hợp

-------------------------------------------
Tham khảo thêm:
- Vietnamnet - Tự truyện khó tin của cô gái mù 'có phép lạ'
- Báo An Ninh Thế Giới
- Mỗi ngày một cuốn sách
.

»»  read more

Wednesday, October 07, 2009

Show hàng hot


Storm, Palm-Pre, iPhone, HTC Magic, G1-Phone 
Mỗi ngày thay đổi 1 cái cho đỡ chán

Đáng nhẽ có 7 cái lận, cho đủ 7 ngày mà, nhưng.. hôm bữa đi làm về nè, thấy con chó kia đái bậy ngoài đường, nhìn tức con mắt, móc luôn con Vertu chọi nó 1 phát cho bỏ ghét, trúng phóc.. nó ăng ẳng chạy mất. Đã...

Còn mới hôm CN vừa rồi nè, về quê Đạ Tẻ chơi ngồi nhậu với mấy ông anh cột chèo, hết rượu rồi tới bia, dưới quê vẫn còn xài đá cây (chứ ko sướng như đá tinh khiết ở Sì-gòn) nhưng lại thiếu đồ đập đá, sẵn con N97 trong túi quần, móc ra chơi luôn. Mà công nhận nha, mấy cục đá đập ra =N97 uống thấy mát lạnh hà, khác lắm. Phê...

Còn 2 cái iPod, nhét mỗi túi một cái, cái nghe English music, cái nghe VN music. Cái iPod Touch đang trên đường ship từ US dìa, cái đó dùng đọc sách trước khi đi ngủ là hết sẩy. Hehe

Nhân tiện làm một phát 'phe' cái đầu mới luôn, lâu lâu thay đổi tí cho đời thêm vui tươi ;)


@my workstation, AM office, Sep-30-2009

Thanks Khoa for a nice shot :)
.
»»  read more

Tuesday, October 06, 2009

Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế nào?

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

Thời Hàn Băng (nhà báo Trung Quốc)

Nguồn: VNexpress.net

Và đây là ý kiến phản hồi của đọc giả:
- Không hẳn cách dạy của thầy Mỹ hay hơn thầy Việt
- 20 năm trước tôi cũng được cô giáo dạy văn như thế

>> Nhất định mình sẽ dạy Bill&Ben theo kiểu Mỹ :), ko phải vì sính ngoại nhưng rõ ràng cách dạy như vậy rất nhân văn và sáng tạo. Bởi thế người ta mới là cường quốc, còn giáo dục nước mình thì cứ mãi loay hoay lọ dọ đi theo để "sánh vai"...

»»  read more

Sunday, October 04, 2009

Không đồng nhất Tả tướng Phạm Tu với Phò mã Lý Phục Man


Báo Quân đội nhân dân, ngày 4/4/2009

Trong các tài liệu lịch sử để lại, có một số nhân vật lịch sử của nước ta còn chưa thống nhất về tên tuổi. Trong đó, trường hợp hiếm có là việc một số tài liệu đồng nhất hai nhân vật lịch sử cách đây 15 thế kỷ: lão tướng Phạm Tu (476-545) và phò mã Lý Phục Man. Do tư liệu về giai đoạn này còn lại không nhiều nên chúng tôi suy luận từ những gì còn ghi lại với mục đích tìm ra điều chân thực.

Vào năm 544, Nhà nước Vạn Xuân được Lý Bí (503-548) thành lập có hai ban Văn Võ. Lão tướng Phạm Tu đứng đầu Ban Võ. Thời đó còn có một danh tướng Lý Phục Man: «ông được gả công chúa Lý Nương, ban cho ông họ Lý và chức Thiếu uý, được gọi là Phục Man tướng quân. Trở về quê quản lĩnh vùng đất Đỗ Động, Đường Lâm.» (1)

Giáo sư Sử học Lê Văn Lan viết: «…Còn trong bộ "TỪ ĐIỂN NHÂN VẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM" (Nxb. Khoa học xã hội, H.,1991, tr.744): “Quê làng Giá, thuộc xã Yên Sở, huyện Hoài Đức, Hà Nội. Ông được vua Lý phong tước Phục Man tướng quân, đổi theo họ vua là Lý, nên cũng gọi là Lý Tu hay Lý Phục Man, lại được vua gả công chúa Phương Dung cho... Mộ và đền thờ ông nay hãy còn di tích tại quê ông ở làng Giá.”


Nhà bia thờ Phạm Tu trong khuôn viên đình ngoại ở xã Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, Hà Nội

Như vậy ở đây có việc đồng nhất Phạm Tu với một vị thần là Lý Phục Man, được sách cổ "VIỆT ĐIỆN U LINH" chép từ đầu thế kỷ 14, và là vấn đề sử học được nêu ra đã lâu nhưng chưa được giải quyết.»

*

Để tìm hiểu việc đồng nhất này, chúng ta thử dùng phương pháp “phản chứng” tạm giả thiết: lão tướng Phạm Tu chính là phò mã Lý Phục Man. Nếu vậy thì:

1. Một vị đứng đầu Ban Võ của Nhà nước Vạn Xuân – Tả tướng Phạm Tu, (Lý Phục Man) “được cử làm tướng quân coi giữ một miền biên cảnh”? (2) Có hẳn một Ban Võ, thì chắc chắn Nhà nước Vạn Xuân không thể để Lão tướng đứng đầu Ban Võ đi giữ biên cảnh phía Tây (Đỗ Động, Đường Lâm), trong khi vùng trọng yếu hơn vẫn là phía Bắc.

2. Lý Nam Đế gả công chúa Phương Dung (Lý Nương) cho Phạm Tu sao? Nếu có sự kiện này chỉ có thể xảy ra từ năm 542 đến 545. Để làm rõ điều này chúng ta xét năm sinh của Lý Bí là 503; của Phạm Tu là 476; như vậy Phạm Tu hơn Lý Bí 27 tuổi. Nếu sớm nhất là năm 542, Lý Bí gả công chúa cho Phạm Tu (Lý Phục Man), lúc này Phạm Tu đã 67 tuổi; Lý Bí 40 tuổi và con gái của Lý Bí chắc cũng khoảng mười chín, đôi mươi. Một công chúa trẻ vậy mà Hoàng đế lại gả cho lão tướng đáng tuổi cha mình, đáng tuổi ông của công chúa sao?

Việc ban quốc tính thực hiện đại trà ở thời Lê Thái Tổ, ở thời hậu Lý không phổ biến nhưng tương đối nhiều. Còn thời tiền Lý trước đó hơn 5 thế kỷ, không lẽ Lý Nam Đế thiên vị: ban cho Tả tướng Phạm Tu quốc tính là Lý Tu, mà Trưởng Ban Văn-Tinh Thiều, Thái phó Triệu Túc không được ban quốc tính?

Trong khi đó từ khi Lý Bí khởi nghĩa (542) đến lúc ông mất (548) chỉ có sáu năm, mà Phạm Tu là lão tướng còn phò mã Lý Phục Man là vị tướng trẻ tuổi. Không hiểu vì "cơn cớ" gì mà chúng ta có thể chấp nhận hai người này là một?

Điều chúng ta thấy rõ ràng rằng Lý Phục Man là một tướng quân trẻ tuổi, tài giỏi nên được Lý Nam Đế gả công chúa. Vùng phò mã cai quản cũng là vùng quê của Lý Bí. Có phải chính Lý Phục Man là người bảo vệ bên cạnh Lý Nam Đế, rồi sau về động Khuất Lão. Nên rất có thể Lý Nam Đế và Lý Phục Man cùng mất năm 548 ở động Khuất Lão.



Từ những suy luận nêu trên cho thấy: việc đồng nhất hai nhân vật lịch sử Phạm Tu (476-545) và Lý Phục Man (?-548) là thiếu cơ sở. Rõ ràng là cuốn “TỪ ĐIỂN NHÂN VẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM” in năm 2006 đã sửa chữa có nêu hai nhân vật riêng biệt, không coi Phạm Tu và Lý Phục Man là một người như cuốn sách cùng tên in năm 1991. Đó là một kết luận hợp lý!

Nguồn: Báo Quân Đội Nhân Dân cuối tuần

- Blog của tác giả Phạm Chí Nhân (Tháp Bút)

- Blog tổng hợp tài liệu về Danh tướng Phạm Tu và Tướng công Lý Phục Man: http://phamtu-phucman.blogspot.com/

----------------------------------------------
(1) Theo www.bachkhoatoanthu.gov.vn - Bản quyền thuộc Hội đồng Quốc gia chỉ đạo biên soạn “Từ điển Bách Khoa Việt Nam”, Tổng biên tập: GS.TS. Hà Học Trạc.

(2) Theo GS. Trần Quốc Vượng
.
»»  read more

Saturday, October 03, 2009

Download VCD đề tài TK-10 (xuân Kỷ Sửu 2009)

Download VCD tại đây

Như đã nói tại entry này, hôm nay mình vừa convert và upload xong bộ VCD cực kỳ hấp dẫn này... Có 3 dạng files:

1. MP3 (54M)
2. 3GP (73M)
3. DAT (~650M), cắt là 8 files (down xong dùng hjsplit để nối lại)

Nội dung chính là bài báo cáo tổng kết của Thiếu Tướng Nguyễn Chu Phát về một số thông tin bộ môn Cận Tâm Lý thu hoạch được trong năm 2008 với đề tài TK-10:

Một số hình thái biểu hiện của vong qua các mối liên hệ dưới góc độ khoa học

- Có nhiều bài tham luận gửi về nhưng báo cáo chỉ tập trung 7 vấn đề chính là  (1)Áp vong; (2) nhập hồn; (3) lên đồng, (4) giấc mộng-báo mộng, (5) bùa ngãi, (6) động vật, (7) giáng bút.

Thật tình cờ, có một báo cáo về việc tìm mộ của một trong các Thủy Tổ họ Phạm Việt Nam, tướng quân Phạm Bạch Hổ (910 – 972, mất cách đây 1036 năm). Ông Phạm Quang Quýnh (phó trưởng ban liên lạc họ Phạm tỉnh Hưng Yên) kể lại vắn tắt quá trình giao tiếp qua phương pháp 'áp vong' với sự hướng dẩn của nhà ngoại cảm Hoàng Thị Thiêm, tướng quân nhập vào ông Phạm Văn Đại (70 tuổi, tốt nghiệp trường Nguyễn Ái Quốc, nay đã về hưu) chỉ nơi mộ cụ nằm trong lòng đê quốc gia đầu chôn ở hướng Đông Nam, chân hướng Tây Bắc, nhưng vì là đê quốc gia nên ko đào lên được. Ban đầu cụ cứ tuổi thân khóc mãi, con cháu hỏi cụ chỉ gật đầu, mãi mới nói được.. sau đó cụ yêu cầu địa điểm để xây lăng tưởng niệm trong đê, tại ao Nhân dân, chứ cụ ko chịu xây lăng ở quê hương sứ Đằng Châu.

Về chủ đề hầu đồng - lên đồng, gần đây tôi được biệt nhà nước Việt Nam ta đã gửi hồ sơ lên UNESCO, ứng cử nghi lễ hầu đồng của Việt Nam là di sản thế giới, xem bài báo tại đây

Đây là một VCD khá hay, đặt ra nhiều vấn đề cho chúng ta suy ngẫm về thế giới Tâm Linh để tìm về nguồn cội, để sống tốt hơn...

Download VCD tại đây
.
»»  read more