Wednesday, January 07, 2009

Hoàng Sa 19-1-74 và Cuộc chiến biên giới Việt Trung 17-2-79


Nhờ đọc bài trên này trên blog Osin -và trên blog Nông Dân Gió Lào. Mình mới có cơ hội tìm hiểu kỹ hơn về ngày 17-2-79cuộc chiến biên giới Việt Trung mà hồi xưa giờ mình chỉ được bít lờ mờ được ghép với cuộc chiến giúp người anh em Campuchia đánh quân Khome đỏ.

Hồi nãy mới coi thời sự 7h VTV1, thấy hôm nay 7-1-2009  kỷ niệm 30 năm (7-1-1979)  ngày giải phóng Phnông Pênh. Phỏng vấn ông Hunsen, có nói năm 77 ổng có tham gia phái đoàn qua VN cầu cứu, nhưng VN đã từ chối vì ta mới kết thúc chiến tranh và cần tập trung sức lực xây dựng lại đất nước... Cho đến một ngày năm 78, Polpot qua biên giới VN bắn giết 25 ngàn người, lúc ấy ta mới vác súng ống đi oánh nó.


Quay lại cuộc chiến biên giới Việt Trung, theo link trên wiki, ngày 17-2-79 là ngày bắt đầu, có 3 giai đoạn:

* Giai đoạn đầu (từ 17 đến 25 tháng 2): phá vỡ hàng phòng thủ đầu tiên của Việt Nam và chiếm Cao Bằng, Lào Cai, cùng hai thị trấn Cam Đường và Đồng Đăng, cửa ngõ dẫn vào Lạng Sơn.
* Giai đoạn hai (từ 26 tháng 2 đến 5 tháng 3): tấn công Lạng Sơn và khu vực bao quanh ở phía đông, Sa Pa và Phong Thổ ở phía tây bắc.
* Giai đoạn cuối: bình định và phá hủy các căn cứ quân sự ở khu vực biên giới với Trung Quốc trước khi rút về vào ngày 16 tháng 3.
 Sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, quân đội Trung Quốc áp dụng chiến thuật biển người bất kể tổn thất tiến công trên toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam....

    * Hướng Lạng Sơn có quân đoàn 43, 54, 55.
    * Hướng Cao Bằng có quân đoàn 41, 42, 50.
    * Hướng Hoàng Liên Sơn có quân đoàn 13, 14.
    * Hướng Lai Châu có quân đoàn 11.
    * Hướng Quảng Ninh, Hà Tuyên (nay là Hà Giang) mỗi nơi cũng có từ 1-2 sư đoàn.

Tất cả các hướng tấn công đều có xe tăng, pháo binh hỗ trợ. Không quân và hải quân không được sử dụng trong toàn bộ cuộc chiến.

Trong giai đoạn đầu đến ngày 28 tháng 2 năm 1979, quân Trung Quốc chiếm được các thị xã Lào Cai, Cao Bằng, Hà Giang và một số thị trấn. Các cơ sở vật chất, kinh tế ở những nơi này bị phá hủy triệt để. Tuy nhiên, do vấp phải sự phòng ngự có hiệu quả của Việt Nam nên quân Trung Quốc tiến rất chậm và bị thiệt hại nặng.

Quân Việt Nam còn phản kích đánh cả vào hai thị trấn biên giới Ninh Minh (thuộc tỉnh Quảng Tây) và Malypo (thuộc tỉnh Vân Nam) của Trung Quốc, nhưng chỉ có ý nghĩa quấy rối.



Dẫu biết wiki là nguồn tin ko chính thức nhưng bít xem ở đâu khi sách giáo khoa phổ thông ko nhắc đến một dòng nào cuộc chiến ngắn ngủi mà khốc liệt này. Cũng may nhờ đọc b-lốc của nhà thơ ĐTQuân, nhà báo Huy Đức, nhà văn Ng Ngọc  Tư, nhiếp ảnh Nason mới lần mò Google để biết...

Để chờ xem ngày 17-2 tới đây báo chí truyền thông mình có rục rịch gì ko? Hay cũng chỉ có bài đăng tin ngày 17-2 bế mạc hội hoa đăng TQ thành công rực rỡ... xem bài giới thiệu ở Vietnamnet

Với mục đích tạo ra điểm đến thú vị, hấp dẫn cho người dân Hà Thành dịp Tết nguyên đán đồng thời giới thiệu và tôn vinh tinh hoa Việt Nam, lễ hội hoa đăng sẽ được tổ chức tại Hà Nội từ 10/ 1 đến 17/ 02/2009 tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn... Dự kiến, trong lễ hội sẽ trưng bày 35 tổ đèn hoa đăng phóng theo các sự tích nổi tiếng của Việt Nam và Trung Quốc.

Không biết cố tình hay vô ý ta lại chọn ngày 17/2 là ngày bế mạc ngày hội "hoa vui", lại là ngày bắt đầu cuộc chiến biên giới Việt Trung 79, cách đây đúng 30 năm. Ko bít phải là ngẫu nhiên hay ko, nhưng dù sao mình cũng được bít thêm nhìu thông tin về cuộc chiến "bí mật" ấy.

Còn đây một số thông tin quan trọng mới tiết lộ xung quanh bối cảnh cuộc chiến được đăng chính thức trên BBC Việt ngữ. Bài này nữa: Thương vong cuộc chiến 79

Mặc dù có căng thẳng trong nhiều tháng, nhưng dường như các nhà lãnh đạo Việt Nam không tin rằng một "nước anh em" sẽ lại thật sự xâm lấn.

Khi quân Trung Quốc tràn qua biên giới, thủ tướng Phạm Văn Đồng và tổng tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng đang ở Phnom Penh.

Trong lúc gửi điện khẩn nhờ Moscow giúp đỡ, phản ứng ban đầu của Việt Nam là "chống đỡ bằng mọi biện pháp, cốt sao làm chậm bước tiến quân của Trung Quốc."

Đến ngày 20-2, các cố vấn Liên Xô kết luận quân Việt Nam thiếu sự điều phối và rằng các phòng thủ du kích sẽ không thể ngăn được quân đối phương.

Tuy nhiên, mặc dù có ưu thế lúc đầu, nhưng địa hình hiểm trở và sự chống cự quyết liệt của quân chính quy và dân quân Việt Nam khiến quân Trung Quốc lâm vào tình trạng khó khăn.


Cuộc xâm lấn của Trung Quốc cũng phụ thuộc vào việc nhanh chóng chiếm được Cao Bằng.

Nhưng hai mũi tấn công không đến được mục tiêu trong vòng 24 tiếng. Khu vực đồi núi cùng kháng cự của dân quân Việt Nam tạo ra khó khăn lớn.

Việc đi chậm khiến Xu Shiyou, lãnh đạo cánh quân Quảng Tây, phải hoãn cuộc tấn công vào Cao Bằng, mặc dù phó tướng Wu Zhong đã đến sát thành phố này ở mạn phía đông và nam.

Đến ngày 23-2, Trung Quốc chiếm được Cao Bằng sau khi nhận ra nơi này chỉ có một số lượng nhỏ quân Việt Nam cố thủ.

Nhưng sự chậm chân khi chiếm Cao Bằng ngáng trở kế hoạch ban đầu của Trung Quốc, vốn nhấn mạnh việc tác chiến nhanh và quyết liệt.
Quân đội Việt Nam phân nhỏ thành nhiều đơn vị, và phản công theo lối du kích.
Bắc Kinh ngày càng trở nên lo ngại về tiến trình cuộc chiến, và hối thúc tư lệnh Quảng Tây mở cuộc tấn công vào Lạng Sơn càng sớm càng tốt.
Trận đánh Lạng Sơn bắt đầu ngày 27-2, và khu vực mạn bắc của thành phố này bị Trung Quốc chiếm được vào ngày 2-3. Đây cũng là ngày mà theo kế hoạch Trung Quốc sẽ dừng hoạt động quân sự. (trích BBC)

-----------------------------------------------
Còn một vụ ngẫu nhiên sốc khác liên quan đến Hoàng Sa, bài trên blog Nông dân gió lào, chỉ ra một sự không ngẫu nhiên chút nào.

http://vietnamnet.vn/mientrung/2004/01/45478/: Hội Hoa xuân Đà Nẵng năm 2004 sẽ khai mạc lúc 18h ngày 19/1 (28 tháng Chạp âm lịch) tại Công viên 29/3 với nhiều hoạt động văn hóa - nghệ thuật đặc sắc, mới lạ. Đặc biệt, lần đầu tiên khán giả thành phố sẽ đuợc thưởng thức lễ hội hoa đăng Trung Quốc....

Ngày 19-1-2004 ấy chính là ngày kỷ niệm tròn 30 năm (19-1-1974) quân đội Trung Hoa đã xâm lược và chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa! Và trong đêm hội ấy có 30 cụm hoa đăng lung linh ngay tại Đà Năng, nơi quần đảo Hoàng Sa là một quận thuộc về. Sao ta lại "ngây thơ" hay bọn địch nó mưu mô... thì chỉ có zời mới biết !

Thân phận dân cu đen thì biết làm gì.?! Hy vọng God will bless us như đã làm trong trận bóng vừa rồi, để thực sự sẽ có được một cú nhảy đúng thời điểm. Mong lắm... thiệt mà
»»  read more

Tuesday, January 06, 2009

Vietnam Idol : nhận xét dzui

Vietnam Idol  09 gần kết thúc rùi, mình ko theo dõi thường xuyên lắm nhưng lâu lâu cũng tình cờ "bị" xem. Chỉ khoái coi mấy cảm xúc thật của các thí sinh, hay những câu nhận xét ngộ nghĩnh của ban giám khảo. Mấy câu dưới đây được báo Thanh Niên Chủ Nhật sưu tầm, vừa dzui vừa bén...

 
- Em hát rất hay, rất tiến bộ so với lần hát trước. Nhưng em có thể hát lại lần trước được không? Vì tôi quên nó thế nào rồi.

- Cám ơn em. Giọng hát của em đã khiến tôi nhớ lại một xưởng cưa, nơi tôi thường đi qua thời thơ ấu. Hơn thế nữa, em đã khiến tôi hiểu xưởng cưa hồi đó có sửa chữa cả máy cày.

- Hoan hô em, nghe giọng hát của em, tôi biết rằng em xuất thân từ vận động viên cử tạ. Em đã khiến tôi cảm nhận làm ca sĩ không những có âm sắc mà còn cần phải có trọng lượng.

- Tuyệt vời, tuyệt vời. Tôi không ngờ em có thể hát lâu đến vậy. Em đã chứng tỏ rằng cái gì thợ mộc làm được thì ca sĩ cũng làm được.

- Tôi quá sửng sốt, quá bất ngờ vì cách ăn mặc của em. Tôi thấy chỉ một chiếc áo may-ô của em cũng có giá trị như một bản giao hưởng, còn chiếc thắt lưng nặng mười ký-lô của em có thể coi như một album.

- Nghe em hát, tôi khẳng định rằng nếu tê giác không làm ca sĩ thì thật uổng phí. Em đã chuyển lửa tới người xem đến mức chúng tôi vừa đề nghị ban tổ chức gọi xe cứu hỏa.

- Dù em không chiến thắng trong cuộc thi này thì em cũng đừng buồn, em vẫn có khả năng trở thành giám khảo như tôi.

- Tôi rất tiếc, tại sao khi hát tới câu “Ôi ta tan vỡ” em lại lên cơn co giật trên sân khấu. Theo tôi khẳng định, lúc ấy em cần nhảy lò cò hoặc trồng cây chuối thì cảm xúc mới mạnh mẽ hơn.

- Em đã hát xong rồi à? Sao không đánh thức chúng tôi dậy?

- Em có phong cách đấy, tuy nhiên đó là phong cách gì thì tôi chưa nghĩ ra. Nhưng em cứ yên tâm, nếu từ giờ tới khi kết thúc cuộc thi tôi không nghĩ được thì cũng không tiết lộ.

- Em đi thi do cảm nhận cá nhân hay do bạn bè xui khiến đấy? Nếu bạn bè, thì tôi cương quyết nói đấy chả phải bạn thân.

- Khi em hát đến cuối bài, tôi phát hiện ra trong miệng em một chiếc răng vàng. Em cho biết đấy là vàng bao nhiêu tuổi và em mua khi giá ra sao? Nếu chiếc răng ấy bằng chì thì em có chọn bài hát đó không?

- Tôi rất tiếc phải thông báo rằng phần thi của em diễn ra khi chúng tôi đang thảo luận xem ai nên ngủ gật vào lúc này cho lại sức. Em có thể hát thêm một lần nữa được không?

- Cố lên em, cố lên em. Chỉ còn một vòng thi nữa là chúng ta thoát rồi. Chúng ta phải giúp nhau chứ!

- Đừng quan tâm tới ai cả. Khi em đứng trên sân khấu, em chỉ nên biết có nghệ thuật và hậu quả của nghệ thuật mà thôi. Em hãy tin rằng xe cấp cứu luôn luôn trực ở hậu trường.

- Ôi em ơi, ôi em ơi. Tôi mà hát được như em thì tôi đã trở thành thợ săn cá sấu rồi. Tôi khuyên em nên làm người xuất khẩu đồ da.

- Em có biết tự gửi tin nhắn cho mình không? Nếu không thì về đi, thi làm gì cho khổ bà con.

(Theo Thanh Niên)
»»  read more

Sunday, January 04, 2009

Welcome 09

I just write to say welcome 09, vừa rồi mới đi "bụi" sang năm mới về. Ra khỏi nhà vô saigon ito còn là 08, khi về đến nhà thì đã là 09 rùi. Năm nay đón giao thừa ko ngủ trong bệnh viện :(

Muốn viết nhìu nhưng khó quá.. để khi khác vậy...đang test writing by 2 hands, it seem fine... i think i can go back to work tmr, let's see...

Hôm nay ngủ sớm, mới 9h35 :)
»»  read more