Monday, May 25, 2009
Hà lội mùa lày phố cũng như sông
Sáng banh mắt ra đã thấy mưa tầm tã, điệu hai mẹ con đến trường mà xăn phải quần tới nách, nước ngập tè le. Mặc dù né đường tắt dưới chân cầu Bình Triệu rùi, nhưng cũng phải cho xe lội bì bõm nước phải qua mấy con đường nho nhỏ, quanh co quanh co... cũng may nó mới mưa, cố lướt lướt qua được.Kiểu này chắc phải ca bài "Sài gòn mùa này phố cũng như sông" dài dài...
Trên đường đi, tự nhiên nhớ tới đêm ca nhạc "Hát với nhau" trên tường thành Đại Nam hồi giỗ tổ vua Hùng, thế là vừa lội nước vừa tủm tỉm cười. Lúc đó là gần 2 giờ sáng rùi, sau khi phủ phê với đủ thể loại nhạc: hết Việt rồi Anh, tình cảm ướt át, từ thiếu nhi cho đến bụi phấn, áo dài, sinh viên, "bạn tôi sáng nhịn ăn lên giãng đường...". Rồi một giọng ca trong trẻo bổng cất lên "Hà lội mùa lày phố cũng như sông..." Vương vừa đàn vừa hát làm một mạch tới hết bài "...cho đến đêm qua lạnh đôi chân. Giờ đây,... lạnh luôn toàn thân", cảm đám vừa nghe vừa cười chuối nhủi, đến mấy chú lính ma-nơ-canh đứng đó cũng ko nhịn nỗi quay lại vỗ tay cười khà khà làm gươm giáo rơi loãng choãng vang khắp một đoạn tường thành :)
Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng...
Hà nội mùa này chiều không có nắng
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, giờ không thấy bờ
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân
Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng...
Hà nội mùa này người đi nơm cá
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân
Trên đường đi, tự nhiên nhớ tới đêm ca nhạc "Hát với nhau" trên tường thành Đại Nam hồi giỗ tổ vua Hùng, thế là vừa lội nước vừa tủm tỉm cười. Lúc đó là gần 2 giờ sáng rùi, sau khi phủ phê với đủ thể loại nhạc: hết Việt rồi Anh, tình cảm ướt át, từ thiếu nhi cho đến bụi phấn, áo dài, sinh viên, "bạn tôi sáng nhịn ăn lên giãng đường...". Rồi một giọng ca trong trẻo bổng cất lên "Hà lội mùa lày phố cũng như sông..." Vương vừa đàn vừa hát làm một mạch tới hết bài "...cho đến đêm qua lạnh đôi chân. Giờ đây,... lạnh luôn toàn thân", cảm đám vừa nghe vừa cười chuối nhủi, đến mấy chú lính ma-nơ-canh đứng đó cũng ko nhịn nỗi quay lại vỗ tay cười khà khà làm gươm giáo rơi loãng choãng vang khắp một đoạn tường thành :)
Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng...
Hà nội mùa này chiều không có nắng
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, giờ không thấy bờ
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân
Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng...
Hà nội mùa này người đi nơm cá
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân
Label:
Company,
Khoái là lủm
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


1 comments: