Tuesday, April 21, 2009

Lại là Bôxit


Đại tướng Võ Nguyên Giáp:
Đây là vấn đề cực kỳ hệ trọng

“Tôi được biết hôm nay có cuộc hội thảo về vấn đề bôxit ở Tây nguyên do đồng chí Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải chủ trì. Tôi cho đây là một vấn đề cực kỳ hệ trọng. Vấn đề này trước đây tôi từng nghiên cứu, tôi đã có thư gửi đồng chí Thủ tướng nhưng chưa được trả lời.

Tại cuộc hội thảo quan trọng này, tôi mong các nhà khoa học, các nhà quản lý, các nhà hoạt động xã hội hãy nêu cao trách nhiệm trước dân tộc thảo luận một cách khoa học, nghiêm túc, thẳng thắn để kiến nghị với Đảng và Nhà nước một chủ trương đúng đắn về vấn đề bôxit Tây nguyên mà tôi cho là không nên khai thác. Vì đứng về lợi ích toàn cục và sự phát triển bền vững lâu dài của đất nước, khai thác sẽ gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng về môi trường, về xã hội, về an ninh quốc phòng”.

(Trích thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi hội thảo được Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đọc sáng 9-4)

23/10/2008: Tây nguyên sẽ “chết” vì... khai thác bôxit
13/12/2008: Bôxit và hệ lụy môi trường ở Trung Quốc

10/04/2009: Khai thác bôxit, phó thủ tướng Hoàng Trung Hải: Không thể phát triển bằng mọi giá

16/4/2009: Tự Ý Đục Bỏ (blogosin.org)


>> 9-4 vừa rồi lại có một cuộc hội thảo về Boxit, ông Than ổng khẳng định chắc nịch là xử lý được vụ ô nhiễm môi trường cơ đấy. Bọn TQ nó phóng Thần Châu ầm ầm mà nó còn pó tay bỏ của chạy lấy người, nó phải bổ sung “pháp lệnh nguồn tài nguyên khoáng sản” để buộc đóng cửa hơn 100 nhà máy. Còn ở mình mở cửa + trải thảm mời nó vào khai thác. Thành ra bi giờ ai chưa đi du lịch Tây Nguyên thì đi gấp, mai mốt biết đâu chừng ko còn cơ hội nhìn thấy Hồ Lak, bản Đôn...

Trích lại mấy đoạn tâm đắc của mấy bài báo trên:
-----------------------------------------------------------------------------

Nếu làm như chương trình bôxit mà Tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản VN (TKV) đang đưa ra, dự báo dễ thấy trước hết sẽ xảy ra một cuộc tranh chấp chưa từng có đối với Tây nguyên. Đó là “cuộc chiến” về nước: nước cho nông nghiệp, nước cho điện, cho nhu cầu sinh hoạt của cư dân - với khoáng sản. Vấn đề Tây nguyên là vấn đề nước. “Công cụ” để khai thác bôxit lại cũng là nước, lại là nước mặt, mà nước mặt là sự sống còn của cả nền nông nghiệp Tây nguyên. Chính nước cũng đang “nuôi” hệ thống hàng chục nhà máy thủy điện ở Tây nguyên. Nước từ Tây nguyên cũng chính là thứ vật chất điều tiết, cân bằng sinh thái môi trường cho khu vực này và cho cả dải miền xuôi phía dưới. Nếu huy động nước mặt cho cuộc “tổng tiến công bôxit” như thế liệu có còn nước cho các hoạt động kinh tế khác? Chưa hết, khi khai thác nước quá nhiều như thế sẽ khiến cấu trúc địa chất (trước hết là nước ngầm) của Tây nguyên thay đổi, mà hiểm họa sẽ không biết đến đâu.

...Năm 2004, tại Ấn Độ đã diễn ra phong trào chống các công ty khai thác bôxit sau khi Chính phủ Ấn Độ, nước có trữ lượng bôxit lớn thứ sáu thế giới, cấp giấy phép cho 13 công ty đa quốc gia vào khai thác quặng bôxit tại bang Orissa. Các dự án khai khoáng đã ảnh hưởng tới 60.000 cư dân sinh sống trong vùng. Một diện tích đất nông nghiệp gần 1.000ha đã hoàn toàn bị hủy hoại.

...Ở Trung Quốc đã đóng cửa hơn 100 mỏ bôxit: Để hạn chế thực trạng khai thác bôxit bừa bãi gây ảnh hưởng đến môi trường và duy trì nguồn bôxit của quốc gia, từ năm 2006 Chính phủ Trung Quốc đã thực thi quy định về “pháp lệnh nguồn tài nguyên khoáng sản” từ đó hơn 100 nhà máy boxit phải ngậm ngùi đóng cửa, và giờ 100 nhà máy gộp là thành một qua Việt Nam là

(blogosin) Hoành tráng nguyên một trang 5, Tuổi Trẻ số ra ngày 16-4 mô tả lao động Trung Quốc “tràn ngập công trường” Việt Nam, sáng nay, tờ báo lớn nhất nước ấy đã phải “cáo lỗi cùng bạn đọc”. Kính thưa anh Phạm Đức Hải, tôi biết hôm qua anh nhận được rất nhiều điện thoại. Làm Tổng Biên tập Tuổi Trẻ quả thật là khó khăn.


Hôm qua, Tuổi Trẻ đã rao với bạn đọc là, trong số tiếp theo, sẽ có phóng sự về tình trạng công nhân Trung Quốc tràn ngập công trường bauxite Tân Rai và Khí Điện Đạm Cà Mau. Sáng nay, bản báo lại xách mấy em osin Philippines ra thế mạng. Ai làm tổng biên tập ở Việt Nam thì cũng phải đục bỏ bài khi có lệnh. Nhưng, ai đã là nhà báo thì cũng phải đặt sự trung thực lên trên. Anh giải thích “vì chưa hoàn tất bài viết”, thưa anh, là đánh lừa bạn đọc. Người đọc bây giờ tinh lắm, họ không tin là các phóng viên của một tờ báo như Tuổi Trẻ lại không thể thực hiện một bài viết như vậy cho kịp số hôm sau. Các đồng nghiệp biết rất rõ bài về công nhân Trung Quốc ở Tân Rai đã nằm trên bàn của anh từ hai tuần nay rồi chứ không phải là “chưa hoàn tất”. Anh có thể không đăng mà vẫn được anh em thông cảm nhưng anh vì không dám đăng mà đổ lỗi cho phóng viên thì như khi thuyền đổi hướng lại đổ cho người chèo thay vì người lái.



Thưa anh, hôm nay, dù bạn đọc Tuổi Trẻ không cần đọc bài Tân Rai họ vẫn có thể hình dung được công nhân “Tàu” đang làm gì ở đấy. Họ hình dung được vì sao Tuổi Trẻ không dám tiếp tục đăng. Họ đọc được nhiều thông tin ở cái bài bị lột xuống đó hơn là những gì đã viết. Lẽ ra những người chăm lo cho chế độ như anh phải khuyên cấp trên biết giữ uy tín, bài đã hứa với bạn đọc tự nhiên lại không đăng, “bọn xấu” nó sẽ nghĩ về chế độ không ra làm sao cả. Thời buổi bây giờ, bài đã đưa lên internet, có lệnh thì phải lột thôi. Nhưng, Google nó vẫn lưu và “lão” Trần Hữu Dũng, lão ấy lại đưa ngay lên viet-studies.info, người đọc lại càng tò mò kiếm đọc. Thông tin thì truyền rất nhanh mà uy tín lại cứ từ từ mất. Người đọc hy vọng anh đã xử lý bài hôm qua như là một người chưa có kinh nghiệm. Và anh, vốn là một người yêu chế độ, giờ đây lại được phân vai làm một nhà báo to, nên cẩn trọng để cả cấp trên và anh đều bảo toàn uy tín.

P/S: Mình cứ khoái cái giọng văn này của nhà báo Huy Đức, nói hoạch tẹt trắng đen nghe sướng cái lổ tai. Nhắc tới viet-studies.info, mình nhớ có đọc 1 bài mới đây về vụ Báo du lịch bị đóng cửa 3 tháng vì cho đăng bài Tản mạn cho đảo xa trong tờ báo xuân. Bài này đọc cũng phê cái màng nhĩ :)

.

0 comments:

Post a Comment

Related posts