Friday, August 29, 2008

Plan ăn chơi 2/9 - Nha Trang biển gọi

Cuối cùng thì cũng xong, mọi việc cần làm đã làm rồi, chút xíu nữa là trể nãi công việc bên DirxSoft, phải huy động nhỏ em vào cuộc giờ chót mới xong kịp dead-line, hú hồn... giờ chỉ còn việc quảy chiếc balô thẳng tiến Nha Trang, kaka...sướng :)

Đây là tour thiết kế by tui, nói trước là ko copy nhé, ko đụng hàng luôn, độc quyền for Agile Mobile :P


Chương trình tham quan du lịch Nha Trang Cty Agile Mobile

-    Thành viên tham dự: 12 người
-    Thời gian: từ Aug-29 đến Sep-1 (3 ngày 2 đêm, 2 đêm đi xe)

Ngày 0, tối thứ Sáu: (Aug-29) KHỞI HÀNH
-    22hPM tập trung tại nơi đậu xe. Khởi hành đi Nha Trang
-    Sinh Café, Phương Trang, or Mai Linh (Sinh Cafe is best)
-    Tiền vé: ~560K khứ hồi. (giường nằm)

Ngày 1, Thứ Bảy: (Aug-30)
-    Sáng:
o    8h: đến NT, điểm tâm.
o    9h: tham quan thác Ponagar
o    10h: KDL Suối khoáng Tháp Bà. (chi phí: ~100k/1ng)
-   Tắm hồ bơi
-    Ngâm nước khoáng nóng
-    Tắm bùn khoáng phục hồi sức khoẻ.
o    12h: ăn trưa, nghĩ ngơi tại KDL này
-    Trưa-chiều:
o    3h: Khởi hành đi vịnh Vân Phong(ngủ đêm ngoài đảo)
-    2.5h đi xe + 0.5h đi thuyền
-    Tour trọn gói: 600k/ 1 ng
o    6h: đến vịnh Vân Phon, nhận phòng KS
-    Tối:
o    Câu mực, lửa trại...(theo tuor)
o    Nghĩ đêm tại VP

Ngày 2, CN: (Aug-31)
-    Sáng:
o    Tắm biển sớm, ngắm mặt trời mọc.
o    Điểm tâm.
o    Tham quan vịnh
-    Trưa-chiều-tối:
o    11h: Ăn trưa tại VP.  Trả phòng khách sạn.
o    12h: Khởi hành về NT.
o    3h: Về đến  NT, nhận phòng KS, nghĩ ngơi, tắm rửa, diện đồ.
o    5h: Thuê xe gắn máy đi khám phá NT chiều-đến-đêm

Ngày 3, Thứ Hai: (Sep-1)
-    Sáng:
o    6h: Tắm biển sớm tại bãi biển thành phố
o    8h: Thuê xe gắn máy đi khám phá tham quan 2 điểm du lịch gần
-    Dinh Bảo Đại
-    Viện Hải Dương học
o    10h: đi VINPEARL (250k/ 1 ng)
-    Trưa-chiều:
o    12h: ăn trưa, nghĩ ngơi tại VINPEARL
o    3h-5h: về lại TP, mua sắm quà tại chợ Đầm
o    5h-7h: nghĩ ngơi thu dọn đồ trả phòng KS
-    Tối: Lên xe về.

Sáng 2/9 có mặt tại Sài gòn. Kết thúc tour. Chi phí dự tính: ~ 2 triệu 1 người.

Đi vậy vừa được trọn 3 ngày ăn chơi, mà vẫn còn 1 ngày 2/9 để restore our health :)

Cya, tạm biệt SG...hẹn gặp lại 3/9 :D
»»  read more

Tuesday, August 26, 2008

Making money with uTest

Today, the uTest MasterCard has come to my house by mail. This is not surprise at all, but last month I was when I got a professional support from Payoneer. Because I took the register to be a part-time Tester of uTest community in June not very serious, you know, just try to finish quick especially in some text box related to address, zip, phone,... (since I did not believe something like this, just nothing more than fun). Then one month later, an email sent from uTest remind me to activate the MasterCard. With a very clear instruction, I replied that I didn't know how to activate it, immediately 1 day after, a person name Pedor in Payoneer reply:

Our records indicate that the Payoneer card sent to you was returned by the post office.
In order for us to send you a new card, please reply to this e-mail and confirm your mailing address in the following format:

- Street Address Line 1:
- Street Address Line 2:
- City/State:
- Postal Code:
- Country:

You will be able to activate your card, once you receive it in the mail. Until your card arrives, please disregard automated e-mails urging you to complete card activation.

Please feel free to contact us if you have any additional questions.

Sincerely,

Fedor


And certainly, I did enter my correct mail address. Then today, August, a month after I receive the uTest MasterCard sent from Payoneer US by Airmail.





With a very clear instruction, I have just activated the card successfully. There is one important note in the letter: "Do not use unless funds are loaded. Some ATM will "eat" your card if you use without any fund available." of course :).

So that's it. Just share to my dear testing friends. Let's join this great cummunity of Tester Professionals. Hopefully after I activate the card I can get a project from uTest, kaka Happy Testing... :D
»»  read more

Sunday, August 24, 2008

Agile Testing Webinar

Date: Tuesday, 23th September, 2008, Time: 11:00am EDT;
Vietnamese timezone: 10h PM same day;
Host: uTest.com

Agenda:
    * Agile testing overview
          o Agile terminology
          o Different Test Phases
    * The Tester role in the Agile process
    * Testing in short iterations
    * Deliver tested features/ Test Driven Development (TDD)
    * Testing and the end user

P/S: As part of our Agile Testing Webinar series, we will also be giving our participants a copy of our new Agile Testing Case Study.

>> Few months ago, I joined a Webinar at SQA Forum, it's so interesting. Now this Webinar topic is very practical to me. Since my QC team at Agile Mobile is practicing the test in Agile/Scrum process. This also very helpful for tester in general, you will have chance to practice this very soon because of the wide spread of Agile these days, *All* the world now use it. Why not? It's totaly 100% free. You need to use VoIP card to have the sound. Or you may try Gtalk to call that conference for free (never try before, just heard, will try this time :)

I have registered already, kaka. (see the last screen below). The uTest community is crowded (~7000), and the space for this Webinar is limited I'm sure. Then if you're really care about Agile Testing, so what are you waiting for Let's go to here for register. Come on guys, hurry up... time and tide wait for no man :)

Some Reference Link about Agile Testing: [to read before come to seminar]
1/ Agile Software Development in general at wiki
2/ Keys to Agile Testing Success (uTest blog)
3/ Agile Testing - Flexible Code, Flexible Testing - (uTest blog)  

4/ Using Scrum to Manage the Testing Effort (Bob Galen)
5/ Agile & Scrum: What are these methodologies and how will they impact QA/testing roles?(QA Zone)
6/ Agile Functional Test Automation (Worksoft Inc.)

(3 presentation above (4,5,6) are found thru the nights when I searching document for Agile Testing. Just listed here FYI my dear testers.)

-------------------------------------------
Update Sep-25-2008: Download the slide


Case study Second Rotation at uTest
»»  read more

Friday, August 22, 2008

Đố dzui cuối tuần - 4 câu liên hoàn

Cái link này sent hồi năm 1900, thời mà phong trào paste Y!M bắt đầu nổi sóng.

hôm ni cuối tuần post lại chơi, nhỡ khi có người ko nhớ. ko dzui ko lấy tiền, mà nếu zui cũng ko lấy luôn :).

Enjoy it my dear :)


Xem bạn có thể trả lời ĐÚNG các câu hỏi sau đây không...

Dưới đây là bốn (4) câu hỏi. Bạn sẽ trả lời các câu hỏi sau rất nhanh. Bạn không được ngập ngừng, hãy trả lời ngay
lập tức


OK? Xem bạn thông minh cỡ nào nào

Sẵn sàng chưa?


Câu đố đầu tiên:

YBạn tham dự vào 1 cuộc chạy thị. Bạn vượt người thứ hai. Vậy vị trí của bạn là thứ mấy?

 



Trả lời:
Nếu bạn trả lời rằng bạn đứng thứ nhất thì bạn hoàn toàn sai!


Vì: nếu bạn vượt người thứ 2, và bạn chiếm vị trí của người đó suy ra bạn đứng thứ 2 thôi! :D

 


Cố gắng đừng nhầm lẫn ở câu tiếp theo nhá.


Để trả lời câu hỏi thứ 2, đừng tốn thời gian như câu hỏi đầu tiên question.
 
Câu đố thứ 2:

Trong cuộc thi chạy, nếu bạn vượt người cuối cùng, thì bạn sẽ đứng thứ ...?
 


 


Trả lời: Nếu câu trả lời của bạn rằng bạn là người thứ 2 đứng từ dưới lên thì ..........bạn lại nhầm lần nữa rùi (hihi).
Nói cho tôi biết, làm sao bạn có thể vượt được người cuối cùng?!



Bạn cần cố gắng hơn trong câu hỏi tiếp nhé !
 


 


Câu đố thứ 3:

Câu hỏi về tóan học! Lưu ý: Câu này bạn chỉ làm trong đầu thôi nhé.


KHÔNG được sử dụng GIẤY hay BÚT

Cố lên.



Bạn có 1000 cộng thêm 40. Bây giờ bạn cộng thêm 1000 khác. Và giờ thì cộng thêm 30...

Cộng thêm 1000 nữa. Cộng thêm 20. Cộng thêm 1000 khác. Cộng thêm 10.


Tổng là bao nhiêu vậy? Có phải là 5000?
 
Câu trả lời ở phía dưới:

Câu trả lời chính xác là  4100.



 



Không tin ư? Dùng máy tính mà xem!


Today is definitely not your day.
 
Tiếp nhé:
Có thể bạn sẽ trả lời ĐÚNG câu đố cuối  cùng?
 
Bố Mary có năm người con gái: 1. Nana, 2 Nene,3. Nini, 4. Nono.



Tên của người con cuối cùng là gì?


Câu trả lời là: Nunu? KHÔNG! Tất nhiên là không rùi



Tên cô ấy là Mary.

Đọc lại các câu đố 1 lần nữa xem.
Have a nice weekend :)
»»  read more

Tuesday, August 19, 2008

Why Testing Is Necessary

+ As the question raised before at Part 1- Is QC Really Necessary? Here is the very long detail answer looking thru an PM's eyes, my ex-chief at Agile Mobile. But to me, it's just rather simple, it's a MUST not SHOULD, and I'm glad to see that many people these days are aware of this and it's still increasing. Actually, there are many answers you may found on the Internet. And we wouldn't say what is wrong, what is right. But right here, I would just like to point out an idea about this interesting question, here it is..

All know that we have many kinds of testing: functional, integration, performance, unit testing etc. Each type is done by some members, may be it is done by whom implement feature or someone else, may be it is executed by others. In software industry we have two terms Verification and Validation. Verification means build the right thing and validation is build the thing right. Mostly verification activities belong to functional testing and it needs someone takes user role to verify the product to see whether that product meets client’s expectation. It should not be done by developer himself but someone else (I avoid to use QC here, you will know the reason later). And I'm sure it will be better if the job done by the BA team or even the best situation that client involve deeply to project and validate whether team do right or wrong. But BA member is limited also requiring user involve deeply is a illusion, so we need to have third-party side can play the user role and now we have the team named QC. In fact, the major activities of QC team is making sure the quality of product meet client’s expectation not creating test cases, test procedures etc, which is only the tool help QC team to meet that goal. Moreover, we do not need QC think out-side what developers, BA can not think because it is not a requirement to QC team and it depends on each member’s capacity.


In part 1, developer had wrong argument on testing type, he thinks that unit test can cover integration and functional testing, it is incorrect of course. In general, we have only two types of defect related to developer team, they are:

1. Lack of unit test, they can not cover all cases of testing. In almost cases, I can say defects occur by Null Pointer or Wrong Format are lack of unit test.
2. Ambiguous requirement: they understand the requirement wrongly.

The developer’s responsibility must be making sure they perform unit test very well, it is not the major responsibility of QC is catch up defect for developers by lacking of unit test. The major role of QC team is verifying whether the developer understand requirements and implement it correctly. It does not mean the QC is expert than developer in requirements and system. If some defect is posted to DMS (Defect management system), it does not mean developer team do the wrong thing but it means the developer and “simulated” user (QC member) understand the system in different ways. Such defect may be correct and may be not, it depends on the argument between them with the involvement of BA and client if needed.

For each project, the difficulty of functional testing is different. If project is just a e-learning website, it is rather easy to play the end user role but if your project is a development framework the skill of QC sometimes require more than developer skill, especially if QC team is required using gray box testing. So, the thinking that QC member is un-skilled guys that is not un-fair and un-practiced assessment.

So my answer is we all need to have QC team in any projects but we should do understand their responsibility clearly, developer has his job and QC has her job and they are completely different. The skill-set for each roles are different too, so just be professional and support other sides during developing software is the good way instead to have the wrong perception to QC team.

(Source: my ex-chief blog)
»»  read more

Sunday, August 17, 2008

Nhà văn Sơn Nam - một lần đi lãnh nhuận bút

 Nhà văn Sơn Nam và tác giả bài viết

Đúng hẹn để nhận bài cho báo Tết, tôi gọi điện thoại đến nhà truyền thống quận Gò Vấp xin gặp nhà văn Sơn Nam. Bên kia đầu dây, ông trả lời ngắn gọn: “Cho hẹn lại sáng mai nghen, sáng nay mắc ra báo Công an mượn tiền xài, hiện giờ trong túi chỉ còn mấy chục đồng”. Tôi nói: “Vậy thì tía ở đó đợi con vào chở tía đi”

Khi ngồi sau lưng tôi trên chiếc honda, ông nói: “ Sáng nay có mấy cô ký giả trẻ đến hạch hỏi mấy tiếng đồng hồ, trả lời muốn khan cổ họng mà chẳng có đồng xu. Nhưng kể ra cũng tội nghiệp tụi nó, sinh viên từ miền Tây mới ra trường, đang thử việc, không có bài hay thì chủ báo không ký hợp đồng nên ráng giúp tụi nó”.

Phỏng vấn, kể chuyện là phải trả tiền, gần như đó là nguyên tắc của ông – một người cả đời chỉ sống bằng nghề viết – Bởi những tư liệu mà ông có được, ông cũng phải tốn tiền. Ông kể, ngày xưa, ngay từ khi ông viết Lịch sử khẩn hoang miền Nam, sở dĩ ông có nhiều tư liệu quý là vì mỗi khi vào thư viện ông đều tặng phong bì cho thủ thư nên họ rất nhiệt tình. Ông nói cụ Vương Hồng Sễn là một người rất sòng phẳng trong chuyện ấy, mỗi khi đến nhà cụ để đọc và ghi chép tài liệu hoặc nhờ cụ trả lời một vấn đề gì, trước khi ra về, dù ít hay nhiều cũng phải để lại một cái bao thư. Lý giải về sự sòng phẳng ấy, ông nói rằng, mình viết bài đăng báo được lãnh nhuận bút thì không lý do gì bắt người khác phải cung phụng cho mình.

Tôi kể cho ông nghe rằng cách nay ba ngày, trong một tham luận đọc tại hội nghị những người viết văn trẻ của thành phố, nhà thơ Nguyễn Trọng Tín có nói về một nền văn học ăn lương, đại khái rằng có những người suốt đời được trả lương để làm văn học nhưng chưa hẳn là có lợi cho văn chương. Nghe xong, ông cười có vẻ tâm đắc lắm: “Cái thằng đó hay à ! Nói vậy là nó loại trừ tôi ra”

Cả một đời gắn bó với văn chương, ông đã tự mình làm nên một Sơn Nam cho nền văn học – nói theo nghĩa một nền văn học ăn lương của Nguyễn Trọng Tín – bây giờ, khi ông ngồi sau lưng tôi đi đến một Tòa báo để mượn tiền xài, tôi chợt ngậm ngùi nhận ra ông thiếu đi nhiều thứ so với một thường dân: Cả đời không biết chạy xe, dù là xe đạp, tròn năm mươi năm qua sống trên đất Sài Gòn, ông chỉ biết đi bộ, đi xe buýt, xích lô và xe honda ôm; không có nơi tiếp khách dù là khách của ông ngày nào cũng có; không có điện thoại, dù là điện thoại bàn; cho đến bây giờ, ông vẫn viết bằng tay hoặc chiếc máy chữ mini mà tuổi thọ của nó cũng xấp xỉ tuổi nghề của ông.

Hồi tòa soạn báo Văn nghệ thành phố còn ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, mỗi sáng ông từ nhà tới đó ngồi uống café trong căn-tin đến 9 giờ, đó là khoảng thời gian ông tiếp khách. Hay nói đúng hơn đó là văn phòng giao dịch của ông để giao và nhận bài cho các cơ quan báo chí trong nước, và cả nước ngoài. Khi báo Văn nghệ dời đi cũng là lúc ông bỏ nhà đi lang thang vì chuyện cơm không lành, canh không ngọt. Từ đó văn phòng giao dịch của ông dời về quán café trong khuôn viên nhà truyền thống quận Gò Vấp, gần chục năm nay. Bây giờ ông đã trở về với mái ấm gia đình, nhưng địa chỉ văn hóa của ông vẫn còn chỗ cũ. Mỗi sáng, lúc 7 giờ 30, ông lên xe honda ôm từ Bình Thạnh ra Gò Vấp cũng giống như người ta đi đến cơ quan. Ơ đó có một cô nhân viên thư viện chuyên làm công việc chữa bản thảo cho những bài viết của ông, bởi do tuổi cao , mắt mờ, tay rung nên ông hay gõ sai nốt chữ. Ai muốn gặp ông qua điện thoại thì cứ gọi vào số máy của nhà truyền thống, nhân viên ở đây rất vui vẻ hỏi người gọi tên gì, ở đâu để chạy ra sân báo cho ông. Ơ đây, ngoài những biên tập viên của các cơ quan báo chí tìm đến ông đặt bài, nhận bài, trả nhuận bút, còn có những sinh viên báo chí, du lịch, ngữ văn, những nghiên cứu sinh đang làm luận án Tiến sĩ cũng tìm đến ông như để tra cứu một quyển từ điển sống, một kho địa chí văn hóa sài Gòn và đồng bằng Nam bộ.

Tôi mạo muội hỏi ông: “ Nhà xuất bản Trẻ mua đứt bản quyền của tía bao nhiêu ?”. Ông nói: “ Đây là chuyện tế nhị mà cả hai bên đã cam kết rằng không ai được nói ra”. Rồi ông lại cười giòn và tấm tắt khen bài tham luận của nhà thơ Nguyễn Trọng Tín mà tôi vừa kể với ông.

Đến Tòa soạn báo Công an, ông có vẻ thất vọng khi biết anh Trần Tử Văn đi vắng. Ra trước sân, ông trầm ngâm đứng lặng. Tôi hỏi ông cần khoảng bao nhiêu, ông nói khẽ: “Càng nhiều càng tốt, mấy đứa nhỏ đang gặp khó khăn, chứ bản thân tôi thì hề hấn gì”. Tôi đang nghĩ đến số nhuận bút bên Thời báo Kinh tế sài Gòn, nhưng khi nghe ông nói “mấy đứa nhỏ đang gặp khó khăn” thì tôi biết ngay rằng nhuận bút của một vài bài báo sẽ chẳng có nghĩa lý chi, phận mình mới chân ướt chân ráo lên Sài Gòn, cái nhà còn chưa có ở . . . Nhìn ông già còm cõi, tem hem, môi rung, mắt mờ, chân yếu trong cơn tuyệt vọng trước nợ áo cơm giữa chốn phồn hoa đô hội mà tôi muốn rơi nước mắt. Một nhà văn bậc thầy, một tinh hoa của dân tộc mà thân phận như thế nầy sao? Lòng tôi xót xa tự vấn.

Trong lúc đầu óc tôi đang bối rối thì ông già giục đi. Tôi hỏi đi đâu, ông bảo sang Hãng phim Giải phóng. Đi dọc đường, ông nói rằng ở bên đó ông còn mấy ngàn đô-la nhưng không biết nó đã về tới bên nây chưa hay là còn bên Mỹ. Tôi chở ông đi như sự cầu may.

Nhưng thật bất ngờ, khi vừa dừng trước cổng thì anh Trần Khải Hoàng, phụ trách tài vụ vừa dắt xe ra, gặp ông, anh mừng rỡ: “ Trời ơi, tía ! Vô đây con gởi tiền, con đợi tía mấy ngày nay !”

Anh Hoàng cho biết, một đạo diễn người Mỹ gốc Việt đã chuyển thể truyện ngắn “Mùa len trâu” của ông thành phim truyện nhựa, họ trả nhuận bút cho ông ba ngàn đô-la, tạm thời họ ứng trước cho ông một ngàn, số còn lại sẽ trả sau khi phim phát hành hai tháng. Anh Hoàng nhờ tôi chuyển chứng từ cho anh Phạm Sĩ Sáu ở nhà xuất bản Trẻ, bởi về mặt thủ tục, số tiền nầy phải trả cho nhà xuất bản Trẻ vì bên ấy đã mua đứt bản quyền của nhà văn Sơn Nam.

Trên đường đi, ông Sơn Nam tỏ ra phấn chấn: “Thằng xuất bản Trẻ nầy chơi ngon, bản quyền tôi đã bán cho nó rồi, vậy mà số tiền nầy nó vẫn để cho tôi hưởng trọn, không lấy tiền cò mặc dù hợp đồng do nó ký”

Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu cho biết: Mục tiêu của nhà xuất bản Trẻ trong việc mua bản quyền của ông là để sưu tầm, tập hợp và hệ thống lại các tác phẩm của một nhà văn lớn, tránh tình trạng xé lẻ, chạy theo lợi nhuận rồi xuất bản chồng chéo nhau của những người làm sách trên thị trường. Việc hệ thống lại theo từng chủ đề sẽ tạo nên dấu ấn Sơn Nam và dấu ấn lịch sử, văn hóa của vùng đất Nam Bộ. Tuy nhiên, sau khi ký hợp đồng mua bản quyền rồi thì hai vấn đề khá phức tạp đặt ra đối với anh – Người chịu trách nhiệm khai thác để tài và giao dịch quyền tác giả – Thứ nhất, làm cách nào để tìm được hàng chục tác phẩm của nhà văn đã bị thất lạc, nói một cách nào đó thì mặc dù nhà văn đã bán bản quyền nhưng trong tay ông không có cuốn sách nào để bán ( Chỉ có hơn mười đầu sách do một độc giả tặng lại cho ông ). Cái khó thứ hai là làm cách nào để cân đối cho nhà văn Sơn Nam mỗi tháng có một khỏang tiền đủ sống từ nay cho đến cuối đời, khi ông gát bút. Việc mua bản quyền thực chất chỉ là mua quyền xuất bản, còn trên mỗi đầu sách, phải trả nhuận bút cho tác giả từ bốn đến tám phần trăm. Đó là cách tính tóan như một giải pháp giúp đỡ nhà văn.

Không họ hàng thân thuộc, thậm chí không phải gốc gác miền nam, nhưng nhà thơ Phạm Sĩ Sáu cực với nhà văn Sơn Nam còn hơn cực với cha ruột của mình. “Tía ơi tía xài vừa phải thôi, tiết kiệm lại một chút, lở tháng sau sách ra trể thì làm sao con lo kịp tiền cho tía”. Có lần tôi thấy Phạm Sĩ Sáu vừa đưa tiền, vừa nói với Sơn Nam như vậy. Anh biết tánh ông, cũng chẳng phải ăn xài sang trọng gì, chủ yếu là cho tiền, mua tập vở, quần áo cho trẻ em nghèo trong Gò Vấp. Phạm Sĩ Sáu kể, những lần cùng đi với ông đến dự tiệc cuối năm ở các tòa báo, cuối giờ là thấy ông lui cui gom hết bánh mứt, thịt quay, cơm chiên, chả giò . . . cho vào bọc xốp để mang về cho trẻ con nghèo trong xóm.

Khi dừng lại một vỉ hè để uống café,ông nói: “Tôi còn mấy chuyện hây lắm, nhưng về già mới viết được”. Nghe ông nói thế, tôi bật cười. Nhưng rồi tôi bổng giật mình chợt nghĩ : ông có lẫm cẫm rồi chăng ? Gần tám mươi tuổi rồi mà ông còn nghĩ “về già mới viết”.

Tôi nhìn kỹ ông và nhận ra làn da ông hơi mọng nước, đôi môi rung rẩy nhiều hơn. Nhớ lại hồi sáng tôi phải dìu ông đi từng bước chậm xuống cầu thang ở báo Công an thành phố.

Lạy trời và lạy trời . . . !

Sài Gòn, tháng 12 năm 2003

Võ Đắc Danh
(Trích từ tập bút ký THẾ GIỚI NGƯỜI ĐIÊN - NXB Trẻ tái bản năm 2008)
- Cuốn này 32k, mình mới mua hôm qua ở nhà sách Thăng Long.

----------------------------------------------------
+ Thật cảm động khi biết được cuộc sống quá *thực* của ông, một nhà văn của Nam Bộ đáng kính, một nhân cách sống giản dị nhưng quý biết bao.
+ Nhà văn Sơn Nam sinh năm 1926, vừa từ trần ngày 13/8 là một trong những nhà văn, nhà báo đã có hơn 60 năm hoạt động trên văn đàn; ngày 16/8 Hội Nhà văn TpHCM và các nhà văn, nhà thơ tại Tp sẽ truy điệu và đưa đi an táng tại nghĩa trang Công viên Bình Duơng, xã Chánh phú Hoà, H.Bến Cát, T.Bình Duơng
+ Tình cờ được biết thêm ông cũng là  một người họ Phạm (ông tên thật là: Phạm Minh Tày). Bài này đăng trên HoPham.org của anh Phạm Bá Nhiễu (Ban Tuyên giáo Thành ủy Tp Hồ Chí Minh)
+ Thông tin về ông tại wiki
+ Bài viết mới của cùng tác giả đăng trên Tuổi trẻ 14/8: Hạt bụi nghiên mình nhớ đất quê. Ko là chỉ tưởng nhớ Sơn Nam, tác giả còn kèm theo nhìu trăn trở thời cuộc:

...Rồi ông lại nói: "Có gặp thằng Nguyễn Trọng Tín, nói tôi nhắn với nó chuyển sang viết văn xuôi đi, thời buổi này mà làm thơ là húp nước mắm". Tôi nói ông Tín bây giờ viết báo rồi, ông cười: "Vậy là càng tốt, viết báo dễ kiếm tiền hơn". Trầm ngâm một chút, ông nói: "Nè, tôi dặn ông cái này nghen, ông viết báo thì cứ lo viết báo, đừng bày đặt góp ý với thằng chủ báo phải làm thế này thế nọ, trào máu có ngày! Ngoài mặt nó giả bộ gật đầu nhưng trong bụng nó ghét cay ghét đắng".

 ...Trong câu chuyện Âm dương cách trở của ông cách nay gần 20 năm, tôi vẫn bị ám ảnh một chi tiết: "Ông già hớt tóc vỉa hè bị công an khu vực xét hộ khẩu, ông nói: "Tôi sống ở đây gần trọn một đời người, chỉ biết mình là công dân của Tổ quốc Việt Nam thôi". Anh công an hỏi: "Vậy theo ông thế nào là Tổ quốc?". Ông già nói: "Với tôi, Tổ quốc là một nơi kiếm sống được bằng một việc lương thiện nào đó, không bị ai làm khó dễ, có vài người bạn chơi được, không ba trợn". Ông già hớt tóc sau đó qua đời, được một người bạn thầy tu cho hỏa táng và mang hũ hài cốt về quê ở U Minh".

Cho đến bây giờ, khát vọng đơn giản của ông già kia vẫn đang là khát vọng của hàng triệu con người. Càng nghĩ càng thấy "đáng sợ" một Sơn Nam./.


 
Nhà văn Sơn Nam trong chuyến đi làm phim tài liệu Đất Lành năm 1994,
Trước mộ thi sĩ Đông Hồ, dưới chân núi Tô Châu, Hà Tiên
(Ảnh: blog VoDacDanh)
----------------------------------------------
Các bài viết khác:
>> Vĩnh biệt "ông già Nam bộ" Sơn Nam
>> Vĩnh biệt Sơn Nam: Con ong rừng U Minh đã bay về cõi
>> Nhà văn Sơn Nam: Cả đời viết về cuộc khẩn hoang Nam Bộ
>> Nhà văn Sơn Nam đang nguy kịch
>> Nghe chuyện xưa, tích cũ với Sơn Nam
>> Bấm vào đây nghe Biển cỏ miền Tây
>> Bấm vào đây nghe tuyển tập truyện ngắn Sơn Nam
----------------------------------------------

Ảnh: Đức Huy

"Sơn Nam là một tâm hồn lạc lõng trong thế giới buyn-đinh và Mercedes, trong thế giới triết hiện sinh, tranh trừu tượng và nhạc tuýt. Nhưng đó là một tâm hồn đẹp không biết bao nhiêu, đẹp cái vẻ đẹp của lọ sứ Cảnh Đức Trấn ở Giang Tây (có khác lọ hoa Ý Đại Lợi ngày nay), và ít được người đời thưởng thức hơn là họ đã thưởng thức một tiểu thuyết gia chuyên viết về chuyện tình chẳng hạn. Nhưng phải nhìn nhận rằng, cái đẹp Sơn Nam bất hủ".
(Nhà văn Bình Nguyên Lộc nói về Sơn Nam trong tập tạp văn Gốc cây, Cục đá & Ngôi sao).
»»  read more

Saturday, August 16, 2008

Tam Đảo từ 2 góc nhìn

Ước mơ được ra thăm cội nguồn Hà Nội, không biết chừng nào thực hiện được, thôi thì tạm du lịch qua blog vậy. Hôm nay mình mở thêm một label đất Việt, ghi lại những nơi mình thích trên mọi miền của Việt Nam, những nơi đã đi qua, những nơi chưa đi tới... cũng có thể gọi là tìm hiểu cũng được.

Hôm kia, tình cờ đọc được bài bên blog Sầu riêng, thấy chị Tư vóc một đụm mây mà thấy thèm. Rồi nhớ đã đọc 1 entry tương tự ở đâu đó, cũng may trí nhớ ko tồi nên tìm lại thấy ở blog nhà báo Xuân Bình. Đúng là 2 cách nhìn, một là nhà báo, một là nhà văn. Mình thấy thú vị nên paste ra đây, có thể xem như là một ví dụ cho ngôn ngữ học, phân biệt 2 danh từ: nhà báonhà văn :). Không nói thì ai cũng biết, nhà báo thì nói thẳng ruột ngựa, oạch tẹt, chi tiết, sâu xác vào lòng quần.. chúng :) Vậy mới có thông tin để đưa chứ... còn nhà văn ư tất nhiên thì khác rồi, họ nhìn nhận sự việc ở trên cao nhìn xuống trong tư thế thư thái .. như chân treo ngược cành cây, uốn éo quanh co hai ba vòng rồi cuối cùng để lại 3 dấu chấm lửng để bạn đọc luyến tiếc nghĩ ngợi, mở mà lại đóng, tưởng đóng nhưng lại là mở, mở mở đóng đóng.. thế mà hay :D

Vì sợ Yahoo 360 nó die, nên cop nguyên dìa.
+ Cái nhìn của nhà báo Xuân Bình: Tam Đảo nhìn từ Belvedere

(ảnh: copyright by Xuân Bình)

Phát triển du lịch nghỉ dưỡng trên núi là một sản phẩm độc đáo mà người Pháp để lại. Tam Đảo, Mẫu Sơn, Sa Pa, Bạch Mã, Bà Nà, Đà Lạt không chỉ là năm món quà đặc biệt mà chúng ta được đón nhận từ thiên nhiên. Các cơ sở vật chất phục vụ nghỉ dưỡng của người Pháp tạo dựng từ những năm 30 của thế kỷ 20 chính là quỹ vốn kiến trúc đặc biệt, sự hiện diện tiêu biểu của văn hóa phương Tây trong tiến trình thâm nhập nền văn hóa bản địa.

Tiếc rằng thời gian qua tất tật những tài sản quý báu ấy đều bị xâm hại, tàn phá xót thương, thê thảm. KTS Hoàng Đạo Kính từng nói rằng: Hạt ngọc quý là sản phẩm của những con trai lâm bệnh, song không một xã hội lâm bệnh nào lại cho ra đời những tuyệt tác kiến trúc. Những xã hội suy tàn, nghèo đói, chỉ sinh ra những “di sản” kiến trúc tầm thường.

Nhãn tiền là Sa Pa, Đà Lạt thì phát triển nhộn nhạo, ngổn ngang thể hiện sự thắng thế của ô trọc. Bạch Mã dặt dẹo bởi thân phận, gia cảnh nghèo hèn, tháng ngày chỉ biết heo hút cùng mây ngàn. Bà Nà sẽ còn phải đợi các bác ngư phủ chăm chút xong cho các resort ven biển thì mới có cơ được ngó ngàng. Mẫu Sơn và Tam Đảo tuy tốc độ xây dựng có khác nhau nhưng cùng chung “định hướng” kinh doanh cái …tầm thường, hạ đẳng. Bọn đàn ông Hà Nội rủ nhau đi Tam Đảo là ngầm nhắc nhau đi ăn... thịt..."người". Mặc dù Tam Đảo là khu nghỉ mát gần Hà Nội nhất vậy mà sau 15 năm tôi mới bắt mình phải quay trở lại vùng đất này. Duyên cớ của chuyến đi chính là Belvedere một khu nghỉ đẹp mới được đưa vào sử dụng.

Trời nhiều mây, Tam Đảo không hiện rõ bộ mặt trơ tráo của nó. 176 biệt thự cổ kính đã gần như biến mất hoàn toàn. Trên nền móng của những tuyệt phẩm kiến trúc Âu châu lù lù những kiến trúc khách sạn vô hồn, dị hợm. Tiếng đàn dương cầm, giai điệu của những bản nhạc cổ điển được thay thế bằng tiếng các em gái quê hat vọng ra từ các quán caraoke rẻ tiền. Bọn chó săn linh lợi cũng hoàn toàn tuyệt chủng. Trên các đường phố, chó nhà ngủ ườn mặc kệ người qua lại. Với một thân phận chờ đợi giềng mẻ thì tư thế ấy cũng là đáng khâm phục lắm rồi. Mây càng dầy càng thấy Tam Đảo nhiều âm khí nặng nề…Dường như mọi điều đều như khuyên nhủ hãy quay trở lại Belvedere!

Belvedere (chữ Ytalia) quả là một tầm nhìn, một khoảng nhìn đẹp. Bọn trẻ con rất thích cầu treo bồng bềnh vắt qua suối Bạc. Chúng chạy đi chạy lại nhiều lần trên cầu và tưởng tượng đang bay trên tiếng nhạc nước miên man. Cũng thú vị khi nhìn thấy những mỏm đá lớn được hình thành từ hoạt động của núi lửa Triat cách nay 145 triệu năm. Trong khi bóc đất đá để xây dựng, người ta đã giữ lại và tôn vinh nó trong một dáng vẻ non bộ. Những hòn núi nhỏ ấy không chỉ nối nhịp giữa các villa. Chúng vẫn đang đối thoại với Thiên Thị, Phù Nghĩa, Thạch Bàn, những đỉnh núi chụm lại tạo nên Tam Đảo từ bao đời nay. Tôi thích nhất hồ nước của belvedere. Sáng mây bàng bạc. Trưa mây bông. Chiều ửng đỏ dáng hoàng hôn. Tất cả đều như vương đọng lại trên mảnh gương trời này. Nét cong của hồ không chỉ cho ta cảm nhận về động năng của nước. Nó vẽ nên một đường biên rất mềm giữa đất và nước, giữa núi và một dòng chảy, giữa cái bất định, tĩnh lặng và cái lưu chuyển không ngừng…

Hiện nay Belvedere đang phải quay lưng lại và gần như cô độc với một Tam Đảo suy tàn. Đó là một rủi ro lớn trong kinh doanh. Nhưng vượt lên độ cao 930 mét, không chỉ giúp du khách có một kỳ nghỉ lãng mạn để tận hưởng không khí mát lành, để khám phá hết giá trị của những cánh rừng nguyên sinh. Ngay trong bước đi ban đầu còn nhiều chập chững Belvedere đã tạo nên một tầm nhìn mới, nó khởi động cho thời kỳ Tam Đảo phục hưng đầy nhọc nhằn

+ Cái liếc của nhà văn N.N.Tư: Còn lại chỉ mây mù…

(ảnh: copyright by Ms.Tư)
Tưởng là chiêm bao vẫn còn tiếp nối sau giấc trưa. Tôi ngồi trên bậu cửa sổ ở tầng áp mái. Mây bắt đầu trùm phủ lên tôi, cứ vài ba phút đậm đặc mù mịt, rồi gió thổi xiết, lướt qua mặt chỉ còn một lớp mây mỏng tang, gờn gợn. Thị trấn như cô gái đang nghịch ở phòng thử quần áo, thoắt xuất hiện với vẻ kín kẻ trầm mặc thoắt sau lại tung tăng trong bộ áo choàng mỏng manh gợi cảm, vài vạt nắng nắng lấp ló quanh chân váy. Tam Đảo hụp xuống một dòng sữa trắng đục rồi rồi trở lại bằng những chóp nhọn, những mái nhà ngói đỏ...

>>> Lúc đầu chưa đọc đoạn văn trên mình cứ tưởng thành phố nào cháy khói tà lưa :). Với phép so sánh đầy ngẫu hứng sáng tạo của nhà văn NN.Tư ở đoạn mở đầu này, mà không đọc tiếp thì mới lạ... nhưng cái đoạn mới cuối mới phô bày sự thực mà entry của nhà báo XB chưa nhắc đến. Đã buồn càng thấy buồn hơn...

Ông già bán một quầy nước nhỏ đìu hiu ven bậc thang xuống thác Bạc, bằng câu chuyện của chính mình, lại giải thích được tại sao thị trấn có vẻ không có sức sống, dù thơ mộng bên sườn núi. Những người dân lao động đã được (hay bị ?!) chuyển xuống khu dân cư dưới chân núi. Theo hướng ngón tay quăn queo, vượt qua những ngọn cây xa xa, là xóm ông, nơi mỗi ngày ông già bảy mươi tuổi cắp thùng nước đá đi về gần mười cây số để kiếm sống.

Tôi nhìn về phía nhà ông, nghĩ, ở đó, tôi mới nhìn thấy khói le lói từ những bếp than tổ ong sắp bắt lửa, mới nhìn thấy một ngày thường, thấy mồ hôi trên những khuôn mặt lam lũ, nhọc nhằn, nhưng gần gủi, thân thiện. Ở đó, tôi mới ghi được những bức ảnh trẻ con mắt trong veo níu nhau ríu rít cười phô răng sún.

Chứ không phải chỉ có mây mù...
 
(ảnh: copyright by Ms.Tư)

(P/S: mí câu xanh lè ở trên là tui khoái)
»»  read more

Thursday, August 14, 2008

Biển Đông lại dậy sóng - ExxonMobil


+ Biển Đông lại dậy sóng ?!? Tất nhiên là không phải là do giá xăng mới giảm 1000đ sáng nay :). Mà do lâu ngày quay lại blog Osin, thấy bài này hay quá, tuy hơi cũ (tháng trước) nhưng vẫn cứ paste vào... Enjoy it, very interesting.

Bộ Ngoại giao Mỹ, hôm 22-7, hướng dẫn các quan chức của mình trả lời báo chí về vụ ExxonMobil: không đứng về phía nào trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, tuy nhiên, Mỹ phản đối những cố gắng gây sức ép lên các công ty Mỹ đang hoạt động trong khu vực. Nhưng tín hiệu nhận được bên trong có lẽ chưa đủ mạnh, ExxonMobil, hình như vẫn phải “chạy làng” nên cùng ngày ra thông cáo nói rằng, họ chưa ký bất cứ hợp đồng thăm dò dầu khí nào với Việt Nam, mặc dù, không phủ nhận là đã làm việc nhiều năm với PetroViệtnam để “đánh giá tính khả thi của nhiều dự án”.

Năm 2005, khi Thủ tướng Phan Văn Khải đến Washington, ông Bush hỏi: “How about China?”, ông Khải đã trả lời “…láng giềng hữu nghị”. Ba năm sau, khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gặp ông Bush ở White House, trong ngăn kéo bàn làm việc ở phòng Oval, ông Bush có thêm tấm bản đồ về Biển Đông. Sau cuộc gặp ấy, ông Bush tuyên bố: “Mỹ ủng hộ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam”. Chắc chắn đây không phải là loại ý kiến ông Bush có thể nói ra vì buột miệng.

Sau tuyên bố đó, Đại sứ quán Trung Quốc tại Mỹ đã không ngồi yên, giới ngoại giao ở Washington nói rằng, đích thân Bí thư thứ nhất của họ ráo riết săn tìm những thông tin đằng sau những lời của ông Bush. “ExxonMobil” có lẽ, là cú “nắn gân” đầu tiên của người Trung Hoa. Không biết các quan chức ngoại giao Trung Quốc, được nói là đi lại như thoi, đe dọa hay mặc cả với ExxonMobil, mà công ty này đã “không bình luận” gì về những can thiệp của người Trung Quốc.

Trung Quốc công khai thừa nhận việc họ “gây áp lực” để ExxonMobil rút lui. Ông Lê Dũng, lần này cũng rõ ràng, tuyên bố: “Việt Nam sẽ bảo đảm quyền lợi hợp pháp của các nhà đầu tư nước ngoài” và khẳng định các dự án thăm dò ấy đều nằm trong vùng lãnh thổ mà Việt Nam có chủ quyền hợp pháp. Không rõ tuyên bố khá tự tin này của ông Dũng có liên hệ gì tới thái độ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ (Phản đối mọi nỗ lực gây sức ép lên các công ty Mỹ). Trung Quốc bày ra vụ ExxonMobil ngay sau khi ông Bush lên tiếng về “toàn vẹn chủ quyền” của Việt Nam, có lẽ, cũng để thử xem “nước xa” có cứu “lửa gần”. Ở bên trong, khi bàn về các mối quan hệ Đông- Tây, vụ ExxonMobil rất có thể sẽ được nêu ra và gây tranh cãi.


ExxonMobil có tiếp tục (?), BP (công ty Anh, năm ngoái cũng bị Trung Quốc gây sức ép để ra đi) có trở lại mới chứng tỏ được khả năng “bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho các nhà đầu tư nước ngoài” chứ không chỉ là các lời tuyên bố. Đối đầu với Trung Quốc là không đơn giản, vấn đề Biển Đông lại càng hết sức khó khăn. Số phận đã đặt Việt Nam bên cạnh một tay hàng xóm nhiều âm mưu. Tiếc rằng những cơ hội kéo bạn bè đứng bên, Việt Nam lại thường bỏ lỡ. Trong quan hệ với Mỹ, Việt Nam có nhiều cơ hội đi trước, nhưng rồi bao giờ cũng lỡ nhịp để phải lẽo đẽo sau lưng Trung Quốc. Vì quyền lợi của người Mỹ ở Trung Quốc bao giờ cũng lớn hơn, họ không có thời gian để chờ chúng ta õng ẹo. Hồi tháng 5, trước khi tới Singapore, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ có đánh tiếng thăm Việt Nam, nhưng theo một nguồn tin từ Washington, thì ông Gates đã không nhận thấy nỗ lực ngoại giao nào từ phía chủ nhà để ông có thể tranh thủ bay vào Hà Nội. Tất nhiên, không thể dựa dẫm vào bất cứ ai, nhưng trước khi ngoảnh lên hướng Bắc mà nhận thấy có bóng dáng đồng minh ở sau lưng, ăn nói cũng sẽ thêm phần tự tin, cứng cỏi.

Chỉ tiếc, báo chí trong nước, ngay cả sau khi ông Lê Dũng phát ngôn, vẫn im lặng như thể bóng ma Trung Hoa không còn ở ngoài Biển khơi Ta nữa. Không nhất thiết phải có một lệnh cấm rõ ràng, cụ thể. Những loại thông tin như thế này, bây giờ được coi là “nhạy cảm”, Thông tấn xã không phát thì báo chí trong nước, trong thời điểm này, nhìn thấy vẫn còn như chim thấy cành cong. Cái cách mà Trung Quốc phản ứng mỗi khi báo chí Việt Nam đưa tin về những việc làm xấu xa của họ, cho thấy, Trung Quốc cũng rất sợ báo chí, rất sợ nhân dân Việt Nam. Họ giống như một cô gái muốn ngủ với cả làng nhưng vẫn đòi phải được công nhận là tiết hạnh.

Nhớ vụ Trung Quốc dùng “bản đồ Olympic” để “đoạt khống” Hoàng Sa- Trường Sa, báo chí trong nước gần như phải im. Chính quyền, dẫu biết đàm phán ở bên trong rất căng, cũng không thể nào thay sức mạnh của nhân dân được. Để cho đuốc qua được Việt Nam, Trung Quốc tạm sửa bản đồ, đưa hai quần đảo của Việt Nam ra khỏi ranh giới của họ mấy ngày, đuốc rước xong, Trung Quốc lại “thôn tính” Hoàng Sa và Trường Sa bằng bản đồ như cũ. Một nguồn tin từ Trung Quốc cho hay, bản đồ chính thức của Olympic sắp được phát hành vào ngày 1-8 tới đây sẽ là tấm bản đồ có cả Hoàng Sa, Trường Sa, điều mà đương nhiên là người dân Việt Nam nào cũng phản đối.

Tuyên bố của ông Lê Dũng về vụ Exxonmobil mang tới hy vọng, Chính phủ có thể sẽ không còn mềm mỏng mà im lặng khi một bản đồ như vậy được xuất bản tại Bắc Kinh. Câu chuyện: Trung Quốc tìm mọi cách để loại Lê Minh Phiếu ra khỏi những người cầm đuốc; gây sức ép để người dân Việt không thể công khai phản đối hành động xâm lược nhân khi ngọn đuốc đi qua; trong khi, Lãnh sự quán của Trung Quốc lại đem người Hoa và bản đồ có cả Trường Sa lẫn Hoàng Sa tới Sài Gòn đứng đầy các phố; cho thấy, Chính phủ không thể không có nhân dân bên cạnh trong cuộc đấu tranh chống lại sự bành trướng của người Trung Quốc. Lửa ở rất gần, nước không thể để xa.

(Nguồn: Nước Xa, Lửa Gần - Huy Đức)


+ Mình sẽ tìm hiểu vụ bản đồ Olympic xuất bản ngày 1-8 và update sau vậy. Hy vọng KHO^NG có HS-TS  ở trong đó. Bọn tàu này hiểm thật, nó đem wave tàu qua mình bán rầm rộ mà nó có dùng chiếc nào đâu (?)

+ Nói tóm lại tình hình là Exxon đã ra đi... nhưng hông sao mai mốt Vietnam tui có Dung Quất, ko cần mấy ông vô đây, tự tui khai thác, tự tui sản xuất, mốt bọn tàu, Exxon... sang năn nỉ mua.. nói vậy mà lòng thì rộn ràng, không biết mình có thấy được cảnh đẹp ấy, thôi thì cháu chít mình cũng sẽ thấy thôi ;)

+ Một số link ngoài:
    - ExxonMobil at Wiki
    - Trang web cty ExxonMobil
    - VOA đưa tin TQ xác nhận có gây áp lực với Exxon
»»  read more

Tuesday, August 12, 2008

How To Improve Your Pronunciation

I found this effective tips in news letter of ESL, pronunciation is not only this but I think if we succeed at this point. That would be easy for the rest :). Here is it:

Pronouncing every word correctly leads to poor pronunciation! Good pronunciation comes from stressing the right words - this is because English is a time-stressed language.

Tips:

   1. Remember that non-stressed words and syllables are often 'swallowed' in English.

   2. Always focus on pronouncing stressed words well, non-stressed words can be glided over.

   3. Don't focus on pronouncing each word. Focus on the stressed words in each sentence.

(See full article here esl.about.com)
»»  read more

Sunday, August 10, 2008

Is QC Really Necessary ?

I think we got the answer already. I, as a QC, do not try to answer this question myself. But here, I would just like to refer to an interesting artical describing how a PM fell into this situation in a difficult meeting. This is from Hai Phuc Nguyen - My chief thought who was interview me and gave me the key to open AM door and I have learn a lot from him since then. He's very kind and done very good so far in his responsibility as a Product Manager at Agile Mobile. Now he is going start his private business, and will leave AM at the end of next week. Good luck to you Hai on the new venture and Big Success will come to you very soon :)

Actually, this entry was written last year on Feb-2007 but I'm sure it's still a wondering question these days in IT folks. Now let's see how difficult meeting is...

Once in a while, there was a meeting like this:
(recommend to whom is devloper or manager and read this, and QC too :))

"
Developer: hi manager, in my opinion we should discard our QC team because they do not add any value. All defects they found can be discovered by developer team, they repeat developer team activities that make the project’s cost is increased
Manager (looked so angry): what did you say? it is so funny when we discard QC team, who perform testing for us and who take responsibility of delivery’s quality?
Developer: you have emphasized we need to reduce the redundant cost, try to avoid duplicated activities, increase the productivity. I just base on your goals to propose that idea!
Manager: It’s ok. Just return my questions, can you provide more detail on your suggestion? - the manager does think developer’s suggestion is not the good one but he want to point out the mistakes of developers.
Developer: Let’s I raise my point. In our project, we have the following activities:
1. BA team collect and write requirements.
2. Developer and QC team review the requirements
3. Developer write the code, QC create the test case
4. Developer send build to QC for verify the build.
We can save the cost by developer team, why QC team need to test because all kind of tests can be covered by developer team.
Manager (looks patient): who will create test cases and execute test to be sure the product satisfy the requirements from client.
Developer: most of defects in tracker belong to lack of unit test from developer team, that we can cover by unit test and use coverage tool to identify what code is not tested by ourselves.
Manager: if you use unit test, you can not sure the quality of product because one developer is assigned to separated features and no one takes responsibility of functional testing.
Developer: Business Analysis - BA team can use some testing framework for functional testing, such frameworks are available for free like Fit framework.
Manager: how about the integration testing?
Developer: if you are sure unit run well and we manage the contract among modules well, integration takes less effort for testing. We can write the integration test by code and it is executed automatically.
Manager (becomes embarrassed): how about the performance?
Developer (laughs): we can do better, we log the main activities, analyzing data for whole process not just run the application and read the result.
Manager (not find appropriate words to criticize developer’s arguments): I have not seen this case before because all projects have QC team. Let’s have that team in our project. The meeting is closed. 

"

There are two items need to be clarified here:

1. What is the main responsibility of QC team? It is just cover defects cause by developer due to lack of unit test, if so we do not need to have QC team in case developers are guru and they write enough unit test to cover all implemented code?   (Sorry, I have some words on this, here)

2. Whether all activities of QC team can be done better by other team like BA, developer team. So do we need to have QC team for your project or we only keep a little effort for QC team.

What do you think about these two items and if you were manager in above story, what will you say to developer and persuade them maintain QC team is a must for project to meet product’s quality?

(Source: Hai's blog)

P/S: this is another same same interesting discussion from Buu Nguyen's blog.
>>> And if you are lazy to find the answer for yourself, go here for it
»»  read more

Friday, August 08, 2008

Tuyệt vời Google Reader


Hai tuần trước tự nhiên thằng RSS Reader mình dùng 3 năm nay bỗng nhiên giơ-cu-đơ trắng bóc. Mất tất cả link rss mình dành dụm tích góp mấy năm nay, gần đây add nhiều, mà quên back up lại, xui, bực quá, giục nó luôn. Vốn yêu Google từ lâu, mình có biết tool này lâu rồi giờ mới xờ tới, đó là Google Reader (GR). Sau hơn 2 tuần xài thử mình đã bị chinh phục hoàn toàn bởi tính mở của nó. Sau đây là một số ghi nhận cá nhân về tiện ích này

1/ Recommend link: Ngay trang home, khi lần đầu mình mới vào GR đã thấy blog Trang Hạ nằm ngay trên đầu list, rồi hackervn@blogspot (oh hô giờ xem lại thì bị lock rùi, hôm bữa còn đọc tốt mà ta ?!?, chắc là vì bài báo này hay là chủ nhân có quen biết hacker PA ta (?)..forget it...để VNCERT làm diệc của họ :D...) vài bữa sau thì biết thêm trang BBCVietnamese có chuyên trang for improving English skill,.. nhờ vậy mình biết thêm được nhiều trang hay. Lần sau login nó lại random ra 3 cái link recommend khác. Những link này thường phải được ít nhất được 100 người subscribe.

2/ Shared Items: đọc RSS như là đọc mail, thích em nào tick 1 phát, Start, Shared...Riêng em Shared thì tuyệt vời, nó tự động generate cho mình một trang chứa tất cả link và nội dung mình tick shared. Đây là trang Shared của mình, chút nữa mình add link này vô cột bên trái luôn. Its name could be: What I care or Google Reader Sharing

3/ G-talk friend: Những người trong friend's list của bạn sẽ tự động thấy được những items bạn shared hoặc bạn có thể gửi một bài hay nào đó đến 1 ng trong group rất dể dàng.

Còn nhiều nhiều tính năng khác mình còn chưa khám phá hết. Còn đây là file OPML chứa tất cả RSS mình sưu tầm của mấy tờ báo điện tử cộng list mấy blogger nổi tiếng như nhà báo Huy Đức, Nguyễn Ngọc Tư, Kwan... mình export ra cũng để back up lại, nếu thích bạn có thể download tại đây.
»»  read more

Wednesday, August 06, 2008

Relax giữa tuần with some funny msgbox

Đã complete thành công rồi mà còn error.

Gần đây ứng dụng mình đang test bắt đầu làm cuộc cách mạng msgbox. Làm mình chợt nhớ lại một cái link send long time ago about msgbox sent via Y!M. The link showed up many funny msgbox. Vốn thích sưu tầm, vậy là chỉ cần vài phút với Mr.G là có thể revise memory with this funny stuff related to testing zone.

Là một Tester bạn không thể không làm việc với các msgbox của các ứng dụng phần mềm, nếu không nói là 1 phần quan trọng trong UI Testing, vì đây là phần giao tiếp với user mỗi khi *đụng* chuyện. Đó cũng là nơi ứng dụng thể hiện mình *smart* or *stupid* :D. Là Tester bạn hoàn toàn nắm quyền sinh sát trong tay. Em nào lớ ngớ là trảm không nên thương tiếc.

Không biết các bạn Tester khác thế nào, riêng tôi khi test 1 ứng dụng nào là tôi lại thích sưu tầm những interesting error của ứng dụng đó, (thường dùng attach chung với bug report), và lẽ dĩ nhiên các msgbox luôn hiện diện trong bộ sưu tập ấy. Hiện nay, tôi vẫn còn lưu giữ trên máy tính của mình ko biết là bao nhiu (thousands :P) là picture of all kind of errors của các ứng dụng mà tôi đã và đang test. Còn sau đây là bộ sưu tập msgbox vui tôi sưu tầm và tập hợp lại từ internet. Just for fun. Enjoy it my dear testing friends. Hope u like it.

Dưới đây là một số hình trong bộ sưu tập 19 hình tôi sưu tầm được, all are funny i bet ;) For example:



Error ở đây là: NO ERROR :D


kêu người ta đóng ứng dụng mà ứng dụng nào đây, cái msgbox trống trơn :)


Báo lỗi mà lăng quăng kiểu này, user chỉ có pó chiếu :P



Picasa SlideshowPicasa Web AlbumsFullscreen


Happy Testing hehe :)

(Nguồn: VnExpress và tùm lum)
»»  read more

Sunday, August 03, 2008

LTRC lên báo PCWorld, VNexpress, ThanhNiên

Hôm kia nhận đc 1 link thấy LTRC lên báo, vui, cuối cùng thì LTRC cũng được lên báo CNTT chính thống, PCWorld Vietnam. Nhớ lại hồi xưa Mr.CEO cũng có 1 bài "hoành tráng" bên báo Sài gòn Doanh nhân cuối tuần. Lúc đó, chị Hoa đã mua cả trăm cuốn tặng nhân viên mỗi người 1 tờ, dịp tết đầu năm 2007 thì phải. Giờ search mãi ko tìm lại được bài ấy :(. And now, mặc dù chỉ là tin vắn, nhưng là mang dáng dấp ảnh cả rùi, "LogiGear Việt Nam, một trung tâm nghiên cứu và kiểm thử phần mềm đẳng cấp quốc tế", very cool. Nhưng không có mấy chữ "theo Logigear nhận định.." ở phía trước câu này lại càng hay hơn.

...LogiGear đã xây dựng cơ sở vật chất rộng 30.000 m2 ở TP.HCM. LogiGear kỳ vọng sẽ tuyển dụng được 500 nhân viên chất lượng cao tại Việt Nam vào cuối năm 2008.

Very impressed about the number 500, nhưng vụ 30.000 m2 là ở đâu ra vậy ta, vụ này phải check lại :)

Còn câu đầu tiên, "Đây sẽ là trung tâm nghiên cứu và kiểm thử PM của Mỹ tại ĐNA." ko bít sếp Hùng có tính chuyển LTRC Vietnam world leading thành LTRC DNA world leading ko ta :). Mà cũng đúng thôi, đi khắp Vietnam tìm đâu ra công ty chuyên testing nào mà nhân sự lên đến 400 em, may be DNA too.

Đọc toàn bài tại PCWorld:

-------------------------------------
LogiGear mở rộng trung tâm thử nghiệm PM tại TP.HCM
Ngày đăng: 28/7/2008 9h43


LogiGear đã mở rộng trung tâm nghiên cứu và kiểm thử phần mềm tại TP.HCM vào ngày 24/7/2008. Đây sẽ là trung tâm nghiên cứu và kiểm thử PM của Mỹ tại ĐNA.
LogiGear nhận định chi nhánh tại Việt Nam của công ty sẽ là một trung tâm nghiên cứu và kiểm thử phần mềm đẳng cấp quốc tế không chỉ bởi chi phí nhân công hợp lý, lực lượng lao động thành thạo tiếng Anh mà còn vì sự ổn định về chính trị, kinh tế, tôn giáo, an ninh, tình hình kinh doanh và chính sách sở hữu trí tuệ. Tất cả những yếu tố trên giúp Việt Nam trở thành lựa chọn hàng đầu để trở thành đích đến trong việc cung ứng dịch vụ kiểm định phần mềm ở nước ngoài của Mỹ.
Khách hàng sẽ tiết kiệm được thời gian và cải tiến được chất lượng phần mềm thông qua sự kiểm tra kỹ càng và hiệu quả của LogiGear Việt Nam, qua đó sẽ nhanh chóng tiếp cận thị trường với sản phẩm phần mềm mới. Dựa trên những ưu điểm này, LogiGear đã xây dựng cơ sở vật chất rộng 30.000 m2 ở TP.HCM. LogiGear kỳ vọng sẽ tuyển dụng được 500 nhân viên chất lượng cao tại Việt Nam vào cuối năm 2008.
Ông Nguyễn Quốc Hùng, giám đốc điều hành của LogiGear và cũng chính là đồng tác giả của các cuốn sách về kiểm thử phần mềm, bao gồm “Kiểm Thử Phần Mềm” (Wiley, 1999) - cuốn sách bán chạy nhất tại Mỹ về ngành CNTT, “Ứng Dụng Kiểm Thử Lập Trình Trên Web” (Wiley, 2003), và một ấn bản mới ở Mỹ “Kiểm Thử Tự Động Phần Mềm Toàn Cầu” (HappyAbout, 2007). Các ấn bản này sẽ được biên dịch và sớm có mặt tại thị trường Việt Nam. Trong những cuốn sách này, ông Nguyễn Quốc Hùng chia sẻ tầm nhìn của ông về hiệu quả của việc vạch ra chiến lược và chính sách đúng đắn trong việc kết hợp tự động và cung ứng toàn cầu trong kiểm thử phần mềm. Tầm nhìn đó đã được cụ thể hóa bằng sự ra đời và hoạt động của LogiGear Việt Nam (LTRC).
Theo LogiGear
(Nguồn: PCWorld Vietnam)

----------------------------
Note: trong tấm hình trên có 3 em xinn xinn, nhìn nhớ mí m ghê :D em Giang, em Nga, xa xa là chắc là em Tiên, đứng lóng ngóng là đại ca Bình (ng mới vô cty mình tưởng ảnh là bạn của Phạm Văn Mách :). Chị Hoa bít lựa người chụp hình ghê, ai cũng xinn.

=====================================
Update Aug-29-2008: Lần này thì tiếp tục lên VNexpress, quá ngầu, bắt đầu thực sự famous rùi đây. Chắc lần này chief mình phải chi nhìu đây ;), cũng đúng thui marketing mà..

'VN sẽ là con hổ trong ngành kiểm thử phần mềm châu Á'
...Dự đoán trên được Công ty kiểm thử phần mềm của Mỹ Logigear đưa ra mới đây trên cơ sở đánh giá lợi thế cạnh tranh lớn nhất của VN là nguồn nhân lực giá rẻ.

...Hai trong số ba quyển tài liệu "Kiểm thử phần mềm máy tính", "Kiểm thử các ứng dụng trên web" của NXB Wiley và "Kiểm thử phần mềm tự động hóa theo xu hướng toàn cầu" của NXB HappyAbout đang được dịch sang tiếng Việt và sẽ xuất bản vào đầu năm 2009.

>>> Để tiếng Anh coi bộ còn dể coi, dịch ra tiếng Việt coi chừng anh em sẽ hiểu nhầm mất hay rất khó hiểu. Ví dụ hôm trước có down 1 bài nghiên cứu của 1 sinhc viên về testing, hắn dịch tất ra tiếng Việt... kỹ thuật kiểm thử hộp đen, hộp trắng, hộp xám...kỹ thuật kiểm thử làm lại (regression test), kỹ thuật kiểm thử đơn vị (unit test)... nghe nó cứ thế nào í... ko biết đầu năm sau cuốn sách này ra sao, dù sao anh Hùng cũng tiên phong dịch cuốn này cũng rất là hay để thống nhất thiên hạ về testing term in Vietnamese. Rồi anh em sinh viên về sau còn có nguồn để mà tra cứu khi dùng testing term trong tiếng Việt trong đề án

...Theo số liệu điều tra từ Logigear, hiện số lượng chuyên gia trong lĩnh vực kiểm thử phần mềm tại VN là 6.000, bằng 15 % của Ấn Độ - quốc gia hàng đầu về ngành này. 

>>> chật, ko biết chief mình điều tra bằng cách nào hén, con số 6000 nghe sao mong manh wé

(Xem toàn bài tại đây)
===================================
Update Aug-29-2008: Còn đây là trên Thanh niên Online, LTRC spam báo, chỉ còn Tuổi Trẻ sao ko làm luôn nhỉ :D. (hay nó đòi giá cao quá ;) )

LogiGear® phát triển dịch vụ kiểm thử phần mềm
 

(TNO) Ngày 22.8, ông Nguyễn Quốc Hùng - Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch LogiGear Việt Nam, đã có bài phát biểu đề tài tham luận về nghiên cứu tính khả thi của thị trường Việt Nam trong việc chinh phục một phân khúc đặc biệt của Gia công Công nghệ thông tin (ITO) là dịch vụ kiểm thử phần mềm. Thị trường kiểm thử phần mềm là phân khúc hẹp so với các phân khúc khác của ITO, với quy mô thị trường toàn cầu ước đạt 6,1 tỷ USD vào năm 2005 (Gartner Group, 2005).

(Mr.CEO phát biểu ở đâu vây kà ?!?)

...Là người tiên phong phát triển ngành kiểm thử phần mềm tại Việt Nam, ông Hùng đã nhắm tới việc xây dựng cơ sở hạ tầng cần thiết cho sự phát triển của ngành công nghiệp mới này tại Việt Nam thông qua các nỗ lực như: phối hợp với các trường đại học địa phương đưa môn kiểm thử phần mềm vào chương trình giảng dạy, chuẩn bị xúc tiến các dự án phối hợp đưa công nghệ LogiGear đến với các phòng máy tính ở trường đại học, sáng lập Trung tâm đào tạo kiểm thử LogiGear tại Việt Nam – một trung tâm giáo dục đào tạo theo mô hình của LogiGear Hoa Kỳ, ra mắt các đầu sách về kiểm thử phần mềm vốn được đón nhận rộng rãi tại Mỹ để phục vụ sinh viên và những người hoạt động trong lĩnh vực này tại Việt Nam. 

...Ông Hùng kết luận: "Với những thành công mà LogiGear đã tích lũy được từ một thị trường cạnh tranh khốc liệt như Hoa Kỳ, cùng những nỗ lực lãnh đạo của chúng tôi trong việc mở rộng chương trình, huấn luyện và đào tạo nên những chuyên gia kiểm thử phần mềm đầy hứa hẹn cho tương lai, việc cả thế giới hướng tới Việt Nam để tìm kiếm những chuyên gia kiểm thử phần mềm cho họ chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi".

(Xem toàn bài tại đây)

>>> Xin chúc mừng LTRC, chiến dịch tổng tiến công PR mùa thu 2008 đã thành công mỹ mãn.

=========================
>>> Còn đây là bài bên blog thằng em, one of my favor Dev when I was in RnD-LTRC, Dũng Trương. (his saying to QC always "like is afternoon" - thích thì chiều)

>>> Trang web cty: logigear.com or ltrc.vn
»»  read more

Friday, August 01, 2008

Mua hay không mua.. đó không phải là vấn đề

Mà vấn đề là chọn cái nào, và quan trọng là khi nào mua :)

Không đau nữa vì quá đau, mất con bb8100 được 12 ngày rùi. hic, vẫn còn lưu luyến nhớ mãi tới giờ, tuần trước còn nằm mơ thấy nó. Giờ xài lại con nokia hồi xưa mà tay chân cứ lọng cà lọng cọng như gái nhà quê mới về nhà chồng ở phố thị.

Mới lãnh lương hồi chiều mà suy nghĩ suốt...đến giờ vẫn chưa thông. Thằng em dev ở Agile Mobile mới quất em HTC Touch II làm mình rộn ràng... hắn cứ qua chọc quê mình "ăn bắp xong sao ko quăng cùi, đem theo bỏ túi quần chi vậy" :D. Thâm tâm thì rất muốn lấy lại em bb mà "tổ chức" chưa cho phép, còn cuộc cách mạng chưa chín mùi (?!?).

Search 2h đồng hồ rồi mà vẫn còn phân vân giữa 2 em 81108300

1/ 8110: nhỏ gọn, 3.1 o.z (91g), # 4.2" (Length)# 1.97" (Width)# .57" (Depth). nhìn y như 8100 đã quen xài, ra mắt tháng 02/2008. So với 8100, nó có thêm GPS và Camera 2.0 (có quay phim), loa thì được thêm cái nữa, chắc nghe lớn hơn, headphone xài giắc chuẩn 3.5, 3.6 chai



2/ 8300: ra mắt tháng 08/2007, kiểu dáng rất pro, kiểu doanh nhân, #4.2"/107mm (Length) #2.4"/60mm (Width) #0.6"/15.5mm (Depth) #3.9 oz/111g (Weight), bàn phím qwerty full, Camara 2.0 (ko có quay phim), loa và giắc y như 8110, 4.1 chai

Sao ta ?!? discuss, hỏi chuyên gia một hồi, đa số đều chọn 8300. Mình vẫn thích 8110 vì nhỏ gọn (chứ ko phải vì GPS, vì màn hình nhỏ cũng rất khó xem, tốn tiền GPRS nữa), pin thì cũng nhiu đó, thằng 8300 to vậy chắc pin ít hơn rồi.

Nhưng nghĩ lại, mua 8110 nhỏ gọn nhưng lại có cái mình ko cần có đáng ko ta (?). Chắc là em 8300 thôi, xài 1/2 qwerty rồi, cũng phải nếm mùi full chứ, đọc ebook hàng đêm cũng sướng hơn, yeah. Nhưng 8100 lại có quay phim, tính năng làm mình ấm ức bấy lâu. Rồi mốt khi qua bên kia, biết đâu lại có lợi, có GPS chỉ đường cho mình khi còn lạ nước lạ cái. Vẫn chưa ngã ngũ ?!?...
»»  read more